Hiển thị các bài đăng có nhãn Chia Sẽ Lời Chúa. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Chia Sẽ Lời Chúa. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 24 tháng 10, 2011

THỨ 3 SAU CHÚA NHẬT 30 THƯỜNG NIÊN

THỨ 3 SAU CHÚA NHẬT 30 THƯỜNG NIÊN
NĂM LẺ
Rm 8,18-25 ; Lc 13,18-21



BÀI ĐỌC : Rm 8,18-25



18 Thưa anh em, tôi nghĩ rằng: những đau khổ chúng ta chịu bây giờ sánh sao được với vinh quang mà Thiên Chúa sẽ mạc khải nơi chúng ta.19 Muôn loài thọ tạo những ngong ngóng đợi chờ ngày Thiên Chúa mặc khải vinh quang của con cái Người.20 Quả thế, muôn loài đã lâm vào cảnh hư ảo, không phải vì chúng muốn, nhưng là vì Thiên Chúa bắt chịu vậy; tuy nhiên, vẫn còn niềm trông cậy 21 là có ngày cũng sẽ được giải thoát, không phải lệ thuộc vào cảnh hư nát, mà được cùng với con cái Thiên Chúa chung hưởng tự do và vinh quang.22 Thật vậy, chúng ta biết rằng: cho đến bây giờ, muôn loài thọ tạo cùng rên siết và quằn quại như sắp sinh nở.23 Không phải muôn loài mà thôi, cả chúng ta cũng rên siết trong lòng: chúng ta đã lãnh nhận Thần Khí như ân huệ mở đầu, nhưng còn trông đợi Thiên Chúa ban cho trọn quyền làm con, nghĩa là cứu chuộc thân xác chúng ta nữa. 24 Quả thế, chúng ta đã được cứu độ, nhưng vẫn còn phải trông mong. Thấy được điều mình trông mong, thì không còn phải là trông mong nữa: vì ai lại trông mong điều mình đã thấy rồi?25 Nhưng nếu chúng ta trông mong điều mình chưa thấy, thì đó là chúng ta bền chí đợi chờ.



ĐÁP CA : Tv 125
Đ. Việc Chúa làm cho ta, ôi vĩ đại ! (c 3a)


1 Khi Chúa dẫn tù nhân Xi-on trở về, ta tưởng mình như giữa giấc mơ. 2ab Vang vang ngoài miệng câu cười nói, rộn rã trên môi khúc nhạc mừng.
2cd Bấy giờ trong dân ngoại, người ta bàn tán: "Việc Chúa làm cho họ, vĩ đại thay! " 3 Việc Chúa làm cho ta, ôi vĩ đại! ta thấy mình chan chứa một niềm vui.
4 Lạy Chúa, xin dẫn tù nhân chúng con về, như mưa dẫn nước về suối cạn miền Nam. 5 Ai nghẹn ngào ra đi gieo giống, mùa gặt mai sau khấp khởi mừng.
6 Họ ra đi, đi mà nức nở, mang hạt giống vãi gieo; lúc trở về, về reo hớn hở, vai nặng gánh lúa vàng.



TUNG HÔ TIN MỪNG : x Mt 11,25
Hall-Hall : Lạy Cha là Chúa Tể trời đất, Con xin ngợi khen Cha, vì Cha đã mạc khải mầu nhiệm Nước Trời cho những người bé mọn. Hall.




TIN MỪNG : Lc 13,18-21

18 Khi ấy, Đức Giêsu nói với dân chúng rằng : "Nước Thiên Chúa giống cái gì đây? Tôi phải ví Nước ấy với cái gì?19 Nước Thiên Chúa giống như chuyện một hạt cải người nọ lấy gieo trong vườn mình. Nó lớn lên và trở thành cây, chim trời làm tổ trên cành được."
20 Người lại nói: "Tôi phải ví Nước Thiên Chúa với cái gì?21 Nước Thiên Chúa giống như chuyện nắm men bà kia lấy vùi vào ba thúng bột, cho đến khi tất cả bột dậy men."





MẦU NHIỆM NƯỚC THIÊN CHÚA


Tin Mừng hôm nay (Lc 13,18-21), Đức Giêsu dùng ba hình ảnh để diễn tả về mầu nhiệm Nước Thiên Chúa :
C Hạt cải : Diễn tả sứ mệnh của Hội Thánh là ô dù.
C Men : Diễn tả sứ mệnh của Hội Thánh là cảm hóa lòng người.
C Ba đấu bột : Diễn tả đức ái trong niềm hy vọng cứu độ.

1/ HẠT CẢI NHỎ BÉ DIỄN TẢ SỨ MỆNH CỦA HỘI THÁNH LÀ Ô DÙ.
Đức Giêsu dùng hình ảnh hạt cải nhỏ bé, khi gieo xuống đất nó mọc lên thành cây lớn, trở thành nơi nương ẩn cho chim trời (x Lc 13,19 : Tin Mừng).

HỘI THÁNH ĐƯỢC COI LÀ NHỎ BÉ vì :
a- Số lượng
nhỏ bé : Đức Giêsu có ý chọn 12 môn đệ để đặt làm nền tảng Hội Thánh, vậy mà Ngài huấn luyện họ suốt ba năm, trong số đó không nảy sinh mà còn mất đi một tên Giuđa, cho nên lúc Đức Giê-su về trời, chỉ có 11/12 người được sai đi tiếp nối sứ mệnh của Ngài (x Mt 28,16).
Ngày hôm nay số lượng chủ chăn đã ít, mà phẩm chất chủ chăn xứng đáng làm môn đệ Chúa lại càng ít hơn nữa, nếu căn cứ vào bản chất của người xứng đáng làm môn đệ Chúa, thì số người lại càng ít hơn nữa, khiến Đức Giêsu phải rên lên : “Mùa màng nhiều, thợ gặt ít !” (Mt 9,37)
b- Lòng đạo nhỏ bé :
- Đức Tin không vững : Suốt ba năm Chúa huấn luyện Nhóm 12 để sai họ đi loan báo Tin Mừng, thế mà khi Chúa Giêsu Phục Sinh, Ngài sai họ đi làm chứng cho Ngài, trong số đó có người còn hồ nghi (x Mt 28,17).
- Tội lỗi bản thân : Vị Tông Đồ nổi danh nhất trong Hội Thánh là ông Phaolô, đã phải thú nhận sự yếu hèn của ông trước đòi hỏi nên thánh trong sứ mệnh, ông nói : “Sự lành tôi muốn, tôi không làm, còn sự dữ tôi không muốn, tôi lại cứ làm” (Rm 7,18-19).
- Tranh quyền ham lợi : Nhiều người bề ngoài xem ra từ bỏ mọi sự theo Thầy Giê-su (x Mc 10,28), nhưng trong lòng họ vẫn mang tính sôi thịt, tranh nhau quyền bính, lợi nhuận : Không phải chỉ có từ thời Đức Giêsu, họ đã tranh nhau ngồi bên phải bên trái Thầy trong Nước Thiên Chúa (x Mt 20,20t), mà tật xấu ấy còn di căn đến các thế hệ sau, thậm chí vào thời trung cổ,từ năm 1378 – 1417, có ba vị tranh ngôi Giáo hoàng, thủ đô Hội Thánh mỗi ông đặt theo ý mình : Một ở Roma, một ở Pháp, một ở Bỉ. Sự cố này kéo dài gần 1/2 thế kỷ.
c- Văn hóa kém: Các môn đệ Chúa chọn là những người thuộc giới lao động, có lẽ chỉ biết đọc biết viết, nên người thời ấy liệt họ vào những kẻ vô học thức (x Cv 4,13).
d- Quyền bính yếu : Những vị xây dựng mầu nhiệm Nước Thiên Chúa từ Thủ Lãnh là Đức Giêsu và những kẻ theo Ngài không có một tấc sắt để bảo vệ, các môn đệ bị đánh đòn và ra tù vào khám như cơm bữa, mà chẳng ai bênh vực (x Cv 12).
Thế nhưng HỘI THÁNH VẪN LÀ Ô DÙ CHE CHỞ CHO CẢ THẾ GIỚI. Cụ thể :

  • Về âm nhạc, nhờ thầy Dòng Guion có sáng kiến định dấu 7 nốt nhạc, lấy từ âm một bản Thánh ca trong tiếng La Tinh.
  • Thống nhất lịch dùng chung trên thế giới, trước thế kỷ thứ 15, mỗi nước tự đặt niên biểu cho mình, mãi đến thời Đức Giáo hoàng Grégorio XIII (1505-1583), ngài lấy ngày Chúa Giáng Sinh làm mốc thời gian, lúc đó thế giới mới thống nhất lịch cần thiết cho những giao dịch và các quy ước giữa loài người.
  • Chữ quốc ngữ ở Việt Nam, nếu Hội Thánh không có mặt trên đất nước này, thì dân Việt vẫn còn dùng chữ Nôm, rất lạc hậu.
  • Ảnh hưởng của Đức Giáo hoàng Pio XII trong Thế chiến thứ hai : Nếu ngài không lên tiếng ngăn cản ông Marconi chế ra vũ khí tiêu diệt biển người, thì chính quyền Ý đã dùng vũ khí ấy để bá chủ thế giới. Và cứ như thế thì đệ nhị thế chiến gây hậu quả khốc liệt, không lường !
  • Nhờ uy tín của Đức Giáo hoàng Gioan Phaolô II mà sau khi ông Gorbachov, Tổng bí thư cộng sản Liên xô hội kiến với ngài, ông đã làm cho thế giới trở nên một khối : Đảng cộng sản Đông Âu tự tan rã ! Người ta hỏi ĐGH : “Có phải ngài xúi ông Gorbachov làm như thế không?” Ngài trả lời : “Chân lý sẽ giải phóng con người (x Ga 8,32), tôi làm nhiệm vụ Chúa trao, là nhắc cho thế giới chân lý của Chúa Ki-tô” (x Mt 28,20).
2/ MEN TRONG BỘT DIỄN TẢ CHỨC NĂNG CỦA HỘI THÁNH LÀ CẢM HÓA LÒNG CON NGƯỜI.
Đức Giêsu dùng hình ảnh men vùi trong bột : Chỉ một chút men làm thay đổi cả thúng bột. Hình ảnh này diễn tả Hội Thánh dùng Lời Chúa làm men cảm hóa lòng người. Đan cử :

  • Nhờ Lời Chúa mà Hội Thánh hoán cải “sói Saolô” thành Tông Đồ Phaolô xuất sắc (x Cv 9 ; 2Cr 11,5).
  • Nhờ chân lý Tin Mừng Hội Thánh rao giảng, mà xóa đi giai cấp nô lệ trong thế giới, mọi người phải tôn trọng nhau, sống bình đẳng.
  • Phim “Sám Hối” sản xuất từ Liên xô, một xã hội chủ trương chối bỏ thần thánh, nhưng tác giả cuốn phim này hoàn toàn lấy tư tưởng Kitô giáo chống lại chế độ độc tài, mà ông Vác-lam là hiện thân cho thể chế độc ác đó, nên ông biết ai hướng về Kitô giáo, cụ thể như một họa sĩ vẽ hình Đức Mẹ Đồng Trinh, vẽ hình Nhà Thờ, bị ông Vác-lam kết án là phản tiến bộ, phá hoại xã hội, như lời ông lên án người họa sĩ : “Tại sao mày không vẽ một nữ lao động đang xây dựng xã hội chủ nghĩa, mà mày lại vẽ bà Maria đồng trinh? Ích lợi gì cho xã hội? Tại sao mày không vẽ một nhà máy sản xuất vũ khí, mà mày lại vẽ một ngôi đền ? Hỏi ngôi đền có chống lại kẻ thù của nước ta không ?” Và ông còn lớn tiếng đe dọa mọi người rằng : “Tôi có khả năng bắt được con mèo đen trong phòng tối, dù trong phòng tối không có con mèo đen !” Kết thúc cuốn phim, cô Kathy, con gái của ông họa sĩ,ông này bị ông Vác-lam sát hại, cô làm bánh sinh nhật để bán, mẫu bánh nào cũng có hai cây tháp Nhà Thờ cao vút với cây Thánh Giá ở trên, người mua bánh ai cũng ăn hai cây Thánh Giá. Hình ảnh này tác giả cuốn phim muốn nói : Con người sinh ra đời nếu không được nuôi dưỡng bằng giáo lý Kitô giáo, thì cũng là kẻ độc ác như ông Vác-lam! Một bà lão chống gậy mò mẫm đi tìm đường đến Nhà Thờ, bà hỏi cô Kathy : “Đường này dẫn về đâu, thưa cô?” Cô Kathy trả lời : “Thưa cụ, đường này là đường Vác-lam không dẫn đến Nhà Thờ”. Bà cụ thất vọng buông gậy thở dài và rên lên : “Ôi, đường nào không dẫn đến Nhà Thờ thì làm đường để làm gì?” Cuốn phim này sản xuất trên 30 năm tại Liên xô mà không được trình chiếu, đến thời ông Gorbachov lãnh đạo, ông cho chiếu rộng rãi ở nhiều nước xã hội chủ nghĩa từ năm 1986 - 1987. Chỉ hai năm sau, từ năm 1989, khối Cộng sản Đông Âu bắt đầu sụp đổ!
Một số chứng từ trên đây minh chứng chức năng của Hội Thánh qua hình ảnh hạt cải mọc lên và men làm dậy thúng bột, đó chỉ là những dấu chỉ về ơn cứu độ Chúa thực hiện qua chân lý được công bố trong Hội Thánh của Ngài. Ơn cứu độ Chúa ban cho những kẻ sống trong mầu nhiệm Nước Thiên Chúa (Hội Thánh), chỉ được thực hiện trọn vẹn trong thời cánh chung. Do đó thánh Phao-lô nói : “Ơn cứu độ đến với ta như một hy vọng, hy vọng mà thấy được ai còn hy vọng nữa, nhưng nếu ta hy vọng điều ta không thấy, thì ta cứ kiên vững đợi trông.” (Rm 8,24-25 : Bài đọc năm lẻ). Cũng chính vì vậy mà thánh Phaolô nói với giáo đoàn Philip : “Ơn cứu độ vẫn còn ở phía trước chúng ta, đừng ai tưởng mình đã nắm bắt trọn, chính tôi đang ruổi theo mà chụp lấy, chiếm đoạt, bởi chưng tôi đã được Đức Kitô chộp lấy. Vậy chúng ta hãy quên phía sau mà lao mình về phía trước, nhắm đích chạy đến giải thưởng của ơn kêu gọi từ trên cao Thiên Chúa đã ban bố trong Đức Ki-tô” (Pl 3,12-14).
Để khai triển niềm tin ơn cứu độ được trở nên hiện thực hơn lòng người ta mơ ước vào thời cánh chung, Đức Giêsu đã dùng hình ảnh thứ ba :

3/ NƯỚC TRỜI GIỐNG NHƯ NGƯỜI ĐÀN BÀ LẤY MEN VÙI VÀO BA ĐẤU BỘT (x Lc 13,21 : Tin Mừng).
Hình ảnh này nhắc cho mọi người nhớ đến bà Sara, vợ ông Abraham đã gần 100 tuổi mà chưa có con. Ngày kia thình lình có ba người khách đi ngang lều của ông bà, ông Abraham vui vẻ đón ba người khách vào nhà rồi giết chiên, còn bà Sara thì lấy ba đấu bột làm bánh đãi khách. Vợ chồng này chỉ tỏ lòng trắc ẩn tình người đối với khách lỡ đường, ai ngờ đâu khách đã chúc lành cho bà Sara sinh con trai, đặt tên là Isaac, Isaac sinh ra Giacop, rồi sinh ra 12 người con làm nên dân tộc Do Thái. Từ dân tộc này, Đấng Cứu Thế xuất hiện, cũng thuộc dòng giống của tổ phụ Abraham và Sara. Bây giờ ông Abraham và bà Sara ở trên trời mới nhận ra giá trị hiệu quả tuyệt vời chương trình cứu độ loài người của Thiên Chúa đã khai mở từ hành động của bà Sara lấy ba đấu bột làm bánh đãi khách. Sau khi Đức Giêsu, Con Một Thiên Chúa hoàn tất chương trình cứu độ loài người của Ngài qua mầu nhiệm Tử Nạn và Phục Sinh, đã làm cho biết bao nhiêu người được lên Thiên Đàng, sum họp quanh tổ phụ Abraham và Sara, có như vậy, hai ông bà mới nhận ra giá trị lời chúc phúc của Thiên Chúa : “Con cháu dòng tộc ông đông như sao trên trời như cát dưới biển” (x St 18,1-15 ; 22,1-17). Điều này khi ông Abraham và bà Sara còn sống chỉ mơ có một người con, vậy mà khi Thiên Chúa thực hiện lời hứa của Ngài, thì hai ông bà đông con cháu hơn lòng họ mơ ước !
Như thế gia đình tổ phụ Abraham và Sara là mầm nảy sinh Hội Thánh Chúa Kitô. Thực vậy, Hội Thánh Chúa Kitô được thai nghén từ gia đình thánh Giuse và Đức Maria ở Nadareth. Từ gia đình nhỏ bé này, Đức Giêsu bắt đầu hoạt động công khai để khai sinh Hội Thánh, Ngài đã có mặt tại một gia đình vợ chồng khai mở tiệc cưới tại Cana. Mẹ Maria với trải nghiệm làm chủ gia đình, vì lúc ấy ông Giuse đã qua đời, Mẹ muốn cho đôi tân hôn luôn có “rượu mới của tình yêu”, hương vị đậm đà hơn rượu cũ, nên Mẹ đã lên tiếng dặn dò người ta : “Giêsu bảo gì cứ làm theo” (Ga 2,5).
Thực vậy chỉ khi nào mọi thành phần trong gia đình thực hành Lời Đức Giêsu dạy, gia đình đó mới thực sự diễn tả Hội Thánh Chúa Kitô sống động nơi dương thế. Chính vì vậy mà thánh Phaolô dạy : “Trong gia đình người chồng diễn tả sự hiện diện của Chúa Giêsu Kitô, người vợ diễn tả đời sốngĐức Tin, Đức Cậy, Đức Ái của Hội Thánh” (x Ep 5,21-33 : Bài đọc năm chẵn).

Có thế gia đình mới được dồi dào “hạnh phúc vì kính sợ Chúa” (Tv 128/127, 1a : ĐC năm chẵn).
Đức cố Giáo hoàng Gioan Phaolo II nhắc nhở cho các gia đình Kitô giáo : “Gia đình Kitô hữu là Thánh Điện của Hội Thánh, là tế bào đầu tiên và sinh động của xã hội, gia đình đã được Công Đồng Vat II đề cao, coi như Thánh Điện của Hội Thánh, khi mọi người trong nhà yêu thương đùm bọc nhau, và cùng nhau dâng lời cầu nguyện lên Thiên Chúa. Gia đình Kitô hữu chỉ xuất hiện như một “Hội Thánh tại gia”, nếu các phần tử tùy theo môi trường và phận sự riêng biệt của mỗi người cùng nhau hoạt động để phát huy công lý, cùng nhau làm việc từ thiện, hiến thân phục vụ anh chị em, và trong một khung cảnh rộng lớn hơn, tham gia vào việc Tông Đồ và Kinh Phụng Vụ của cộng đoàn địa phương, cũng như cùng nhau dâng lên Chúa những lời cầu nguyện sốt sắng chân thành. Thiếu yếu tố này là thiếu hẳn đặc tính của gia đình Kitô giáo. Vì thế, nếu muốn tìm lại ý nghĩa thần học về gia đình, thì phải nỗ lực tái lập thói quen cầu nguyện chung trong đời sống gia đình.
Với tư cách là “Thánh Điện tại gia của Hội Thánh”, gia đình nên cầu nguyện chung, và chẳng những thế mà còn phải tùy nghi sử dụng một vài phần trong các giờ Kinh Phụng Vụ, để kết hợp mật thiết hơn với Hội Thánh” (Trích Tông Huấn tôn sùng Đức Mẹ số 52 và 53).
Đức Cố Giáo hoàng Gioan XXIII về quê thăm cha mẹ, ngài nói : “Thưa cha mẹ, hôm nay con được 50 tuổi, Chúa thương ban cho con nhiều chức trong Hội Thánh, đi nhiều nơi, học nhiều sách, nhưng không trường nào dạy dỗ con, làm ích cho con hơn thời gian con còn được ngồi bên cha mẹ”. Tưởng cũng cần nhắc lại khi ngài còn làm Hồng y, có lần ngài về thăm mẹ và khoe : “Đây là nhẫn Tổng Giám mục của con”. Bà mẹ không chịu thua giơ tay ra cho con xem và nói : “Cái nhẫn mỏng tanh này trên tay mẹ đáng hãnh diện hơn, vì nếu không có nhẫn cưới này, thì cũng chẳng có một Hồng y Roncalli”.
Vậy Chúa đã dùng ba loại vật chất : Hạt cải, men, ba đấu bột, để diễn tả về mầu nhiệm Nước Thiên Chúa. Đó là lý do thánh Phaolô nói : “Vạn vật ngong ngóng trông đợi thấy ngày con cái Thiên Chúa được hiển dương… với hy vọng chính tạo vật cũng được tự do khỏi cảnh làm tôi mục nát, mà vào địa vị tự do vinh quang thuộc hàng con cái Thiên Chúa”. Thế thì tạo vật còn được Chúa dùng biểu lộ vinh quang con cái Thiên Chúa trong Hội Thánh, khi nó được tham dự vào vinh quang con cái Thiên Chúa, thì cả chúng ta nữa càng cần phải để Chúa sử dụng khi “chúng ta khao khát mong đợi được phúc làm nghĩa tử của Thiên Chúa, hầu thân xác ta cũng là vật chất khỏi phải làm tôi sự mục nát” (x Rm 8,18-24 : Bài đọc năm lẻ).

Tất cả những ai cảm nghiệm được phúc Chúa cứu độ trong mầu nhiệm Nước Thiên Chúa (Hội Thánh), họ đều cất tiếng ngợi khen : “Hạnh phúc thay những người kính sợ Chúa, ăn ở theo đường lối của Người, công khó bạn làm ra, bạn được an hưởng, bạn quả là lắm phúc nhiều may” (Tv 128/127,1-2 : ĐC năm chẵn).
Vậy Đức Giêsu chỉ mới dùng ba loại vật chất tầm thường : Hạt cải, men, bột, để diễn tả ơn cứu độ tuyệt vời qua đời sống Hội Thánh Công Giáo như thế ; thì thử hỏi nếu mỗi người Công Giáo để Chúa dùng diễn tả mầu nhiệm Nước Thiên Chúa như đôi vợ chồng diễn tả Hội Thánh lữ hành (x Ep 5,21-33), hoặc như người sống độc thân vì Nước Trời, nhất là người sống trong bậc tu trì để diễn tả Hội Thánh thời cánh chung (x Lc 20,34-36), thì chắc chắn càng tập họp thêm nhiều người vào Hội Thánh để được Chúa cứu độ diễn tả vinh quang Thiên Chúa hơn biết mấy! Trong mơ ước viễn tượng tuyệt vời này, chúng ta mới được cùng với Chúa Giêsu cất lời ngợi khen : “Lạy Cha là Chúa Tể trời đất, Con xin ngợi khen Cha, vì Cha đã mạc khải mầu nhiệm Nước Trời cho những người bé mọn” (Mt 11, 25 : Tung Hô Tin Mừng).
THUỘC LÒNG
Ơn
cứu độ đến với ta như một hy vọng, hy vọng mà thấy được ai còn hy vọng nữa, nhưng nếu ta hy vọng điều ta không thấy, thì ta cứ kiên vững đợi trông (Rm 8,24-25).
Không phải là tôi đã đoạt giải hay đã thành toàn, nhưng tôi đang ruổi theo để mà chụp lấy chiếm đoạt, bởi chưng tôi đã được Đức Kitô chộp lấy. Tôi chưa kể mình là đã chiếm đoạt được rồi, nhưng điều duy nhất là : quên phía sau mà lao mình tới trước, nhắm đích, tôi chạy đến giải thưởng của ơn kêu gọi từ trên cao Thiên Chúa đã ban bố trong Đức Kitô Giêsu (Pl 3,12-14).





http://phaolomoi.net
Linh mục GIUSE ĐINH QUANG THỊNH

Chủ Nhật, 2 tháng 10, 2011

Hãy làm cho vườn nho sinh trái ngọt!

HÃY LÀM CHO VƯỜN NHO SINH TRÁI NGỌT!
CHÚA NHẬT XXVII THƯỜNG NIÊN NĂM A (02.10.2011)
[Is 5,1-7; Pl 4,6-9; Mt 21,33-43]




I. DẪN VÀO PHỤNG VỤ
Để mạc khải Nước Trời là Vương Quốc Tình Yêu của Thiên Chúa cho loài người, Chúa Giê-su đã dùng nhiều dụ ngôn và nhiều hình ảnh quen thuộc, gần gũi với đời sống nông nghiệp của người Do-thái thời kỳ đầu Công Nguyên. Trong các dụ ngôn và hình ảnh được Chúa Giê-su vận dụng thì Vườn Nho là dụ ngôn và hình ảnh được Chúa dùng nhiều nhất.
Trong bài Phúc âm hôm nay, Chúa Giê-su trình bày một khía cạnh khác của Vườn Nho là Nước Thiên Chúa. Đó là Nước Thiên Chúa được ban cho dân ngoại vì dân Do-thái chẳng những đã không đáp ứng được sự mong đợi của Thiên Chúa là làm cho Vườn Nho sinh trái tốt tươi ngon ngọt mà còn giết hại các đầy tớ (sứ giả), thậm chí cả con trai của Chủ Vườn Nho là Thiên Chúa.
II. LẮNG NGHE/ĐỌC LỜI CHÚA TRONG BA BÀI SÁCH THÁNH
2.1 Trong bài đọc 1 (Is 5,1-7): Vườn nho của Đức Chúa các đạo binh, chính là nhà Ít-ra-en.
1 Tôi xin hát tặng bạn thân tôi, bài ca của bạn tôi về vườn nho của mình.
Bạn thân tôi có một vườn nho trên sườn đồi mầu mỡ.
2 Anh ra tay cuốc đất nhặt đá, giống nho quý đem trồng,
giữa vườn anh xây một vọng gác, rồi khoét bồn đạp nho.
Anh những mong nó sinh trái tốt, nó lại sinh nho dại.
3 Vậy bây giờ, dân Giê-ru-sa-lem và người Giu-đa hỡi,
xin phân xử đôi đàng giữa tôi với vườn nho.
4 Có gì làm hơn được cho vườn nho của tôi, mà tôi đã chẳng làm?
Tôi những mong trái tốt, sao nó sinh nho dại?
5 Vậy bây giờ tôi cho các người biết tôi đối xử thế nào với vườn nho của tôi:
hàng giậu thì chặt phá cho vườn bị tan hoang,
bờ tường thì đập đổ cho vườn bị giày xéo.
6 Tôi sẽ biến thửa vườn thành mảnh đất hoang vu,
không tỉa cành nhổ cỏ, gai góc mọc um tùm;
sẽ truyền lệnh cho mây đừng đổ mưa tưới xuống.
7 Vườn nho của Đức Chúa các đạo binh, chính là nhà Ít-ra-en đó;
cây nho Chúa mến yêu quý chuộng, ấy chính là người xứ Giu-đa.
Người những mong họ sống công bình, mà chỉ thấy toàn là đổ máu;
đợi chờ họ làm điều chính trực, mà chỉ nghe vẳng tiếng khóc than.
2.2 Trong bài đọc 2 (Pl 4,6-9): Anh em hãy đem những điều này ra thực hành, và Thiên Chúa là nguồn bình an sẽ ở với anh em.
6 Thưa anh em, anh em đừng lo lắng gì cả. Nhưng trong mọi hoàn cảnh, anh em cứ đem lời cầu khẩn, van xin và tạ ơn, mà giãi bày trước mặt Thiên Chúa những điều anh em thỉnh nguyện. 7Và bình an của Thiên Chúa, bình an vượt lên trên mọi hiểu biết, sẽ giữ cho lòng trí anh em được kết hợp với Đức Ki-tô Giê-su. 8 Ngoài ra, thưa anh em, những gì là chân thật, cao quý, những gì là chính trực tinh tuyền, những gì là đáng mến và đem lại danh thơm tiếng tốt, những gì là đức hạnh, đáng khen, thì xin anh em hãy để ý. 9 Những gì anh em đã học hỏi, đã lãnh nhận, đã nghe, đã thấy ở nơi tôi, thì hãy đem ra thực hành, và Thiên Chúa là nguồn bình an sẽ ở với anh em.
2.3 Trong bài Tin Mừng (Mt 21,33-43): Ông chủ sẽ cho các tá điền khác canh tác vườn nho.
33 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các thượng tế và kỳ mục trong dân rằng: “Các ông hãy nghe một dụ ngôn sau đây: Có chủ nhà kia trồng được một vườn nho; chung quanh vườn, ông rào giậu; trong vườn, ông khoét bồn đạp nho, và xây một tháp canh. Ông cho tá điền canh tác, rồi trẩy đi xa. 34 Gần đến mùa hái nho, ông sai đầy tớ đến gặp các tá điền để thu hoa lợi. 35 Bọn tá điền bắt các đầy tớ ông: chúng đánh người này, giết người kia, ném đá người nọ. 36 Ông lại sai một số đầy tớ khác đông hơn trước: nhưng bọn tá điền cũng xử với họ y như vậy. 37 Sau cùng, ông sai chính con trai mình đến gặp chúng, vì nghĩ rằng: “Chúng sẽ nể con ta.” 38 Nhưng bọn tá điền vừa thấy người con, thì bảo nhau: “Đứa thừa tự đây rồi! Nào ta giết quách nó đi, và đoạt lấy gia tài nó!” 39 Thế là chúng bắt lấy cậu, quăng ra bên ngoài vườn nho, và giết đi. 40 Vậy xin hỏi: Khi ông chủ vườn nho đến, ông sẽ làm gì bọn tá điền kia?” 41Họ đáp: “Ác giả ác báo, ông sẽ tru diệt bọn chúng, và cho các tá điền khác canh tác vườn nho, để cứ đúng mùa, họ nộp hoa lợi cho ông.” 42 Đức Giê-su bảo họ: “Kinh Thánh có câu: “Tảng đá thợ xây nhà loại bỏ lại trở nên đá tảng góc tường. Đó chính là công trình của Chúa, công trình kỳ diệu trước mắt chúng ta.” Các ông chưa bao giờ đọc câu này sao?
43 Bởi đó, tôi nói cho các ông hay: Nước Thiên Chúa, Người sẽ lấy đi không cho các ông nữa, mà ban cho một dân biết làm cho Nước ấy sinh hoa lợi.”
III. KHÁM PHÁ CHÂN DUNG VÀ SỨ ĐIỆP CỦA THIÊN CHÚA TRONG BA BÀI SÁCH THÁNH
3.1 Chân Dung của Thiên Chúa (Thiên Chúa là Đấng nào?): Trong ba bài Sách hôm nay chúng ta khám phá Thiên Chúa:
- là Ông Chủ Vườn Nho, Người làm hết mọi cách cho Vườn Nho tốt tươi để vườn nho sinh trái ngọt. Nhưng vì Vườn Nho chỉ sinh toàn nho dại, phụ lòng mong đợi và sự chăm sóc của Chủ nên Chủ bỏ hoang vườn nho. Vườn Nho trước hết là Ít-ra-en, dân riêng của Thiên Chúa, kế tiếp là mỗi cộng đoàn, mỗi cá nhân người tín hữu, thậm chí cũng có thể hiểu là mỗi một người, vì bất cứ người nào cũng đều được Thiên Chúa chăm lo vun đắp để sinh trái tốt (bài đọc 1).
- là Chúa Giê-su, Đấng đã dùng dụ ngôn “các tá điền sát nhân” để giúp những người đồng hương Ít-ra-en thức tỉnh mà hiểu ra rằng Vườn Nho (là Nước Thiên Chúa) sẽ bị lấy đi không cho họ hưởng nữa, mà Thiên Chúa sẽ ban cho một dân biết làm cho Vườn Nho ấy sinh hoa lợi. Nguyên nhân là vì dân Ít-ra-en chẳng những đã không đáp lại sự ưu ái đặc biệt của Thiên Chúa mà làm cho Vườn Nho sinh trái ngọt mà còn phạm những tội tầy trời là giết hại các ngôn sứ (đầy tớ) và cả chính Con Thiên Chúa là Chúa Giê-su Na-da-rét (bài Phúc âm).
- là Chúa Thánh Thần, Đấng hướng dẫn, giúp đỡ mọi tín hữu tiếp nhận Vườn Nho (là Nước Thiên Chúa) và đáp lại tấm lòng và sự chăm lo của Thiên Chúa để sinh trái ngọt cho Chủ Vườn Nho, là Thiên Chúa.
3.2 Sứ điệp của Lời Chúa (Thiên Chúa dậy gì hay muốn chúng ta làm gì?): ba bài Sách Thánh, chúng ta khám phá ra giáo huấn hay sứ điệp của Lời Chúa hôm nay là:“CHỚ SINH NHO DẠI MÀ HÃY SINH TRÁI NGỌT”
IV. SỐNG VỚI THIÊN CHÚA VÀ THỰC THI SỨ ĐIỆP CỦA NGƯỜI
4.1 Sống với Thiên Chúa như con cái sống với cha mẹ, như kẻ thụ ơn đối với Đấng ban ơn, nhất là ơn được mời gọi thực thi thánh ý cũng là kế hoạch và chương trình yêu thương của Thiên Chúa.
4.2 Thực thi sứ điệp (hay giáo huấn) của Lời Chúa hôm nay là: “CHỚ SINH NHO DẠI MÀ HÃY SINH TRÁI NGỌT”, chúng ta cần làm những việc sau đây:
- Trước hết chúng ta phải hiểu ý nghĩa của Vườn Nho là Nước Thiên Chúa, là Vương Quốc của Tình Yêu thần linh,
- Kế đến chúng ta phải biết thế nào là sinh nho tốt và thế nào là sinh nho dại, và
- Sau cùng là biết mở lòng mở trí tiếp nhận Nước Trời là Mạc Khải Tình Yêu thần linh và vận dụng mọi ơn sủng của Thiên Chúa mà sinh trái ngọt.
Chúng ta có thể khẳng định rằng:
* những việc đạo đức được thực hiện với ý ngay lành là những trái ngọt;
* những hy sinh, quên mình vì người khác nhất là người nghèo là những trái ngọt;
* những đóng góp cho một xã hội công bằng và yêu thương là những trái ngọt;
* những nỗ lực bênh vực công lý và sự thật là trái ngọt;
* những đóng góp cho Giáo hội sống và loan báo Tin Mừng Cứu Độ là những trái ngọt.
Ngược lại nho dại là tội lỗi, là lối sống ích kỷ, nhỏ nhen, lười biếng, là việc đàn áp, ám hại người ngay lành vô tội, làm ngược ý Thiên Chúa.
Nho dại còn có thể là cách sống dửng dưng, thụ động, nhát sợ và vô trách nhiệm trước đòi hỏi của công lý và hòa bình, của bác ái yêu thương tha thứ và hòa giải.
V. CẦU NGUYỆN CHO HỘI THÁNH VÀ THẾ GIỚI
[Ghi chú: Lời cầu nguyện giáo dân thường có 4 ý: ý thứ nhất cầu cho thế giới, ý thứ hai cầu cho Hội Thánh toàn cầu, ý thứ ba cầu cho giáo dân của giáo xứ, ý thứ bốn cầu cho một hạng người đặc biệt nào đó]
5.1 «Có gì làm hơn được cho vườn nho của tôi, mà tôi đã chẳng làm?” Chúng ta hãy cầu nguyện cho các dân các nước, để càng ngày càng có nhiều người nhận ra Tình Yêu của Thiên Chúa và những Kỳ Công mà Người đã thực hiện cho loài người.
X.- Chúng ta cùng cầu xin Chúa. Đ.- Xin Chúa nhận lời chúng con.
5.2 «Tôi những mong trái tốt, sao nó sinh nho dại?» Chúng ta hãy cầu nguyện cho Đức Thánh Cha, các Hồng Y, Giám Mục, Linh Mục, Tu Sĩ Nam Nữ và cho toàn thể các tín hữu, để mọi người biết đáp lại sự mong chờ của Thiên Chúa là sinh trái ngọt trong đời sống cá nhân và cộng đoàn.
X.- Chúng ta cùng cầu xin Chúa. Đ.- Xin Chúa nhận lời chúng con.
5.3 «Thưa anh em, anh em đừng lo lắng gì cả. Nhưng trong mọi hoàn cảnh, anh em cứ đem lời cầu khẩn, van xin và tạ ơn, mà giãi bày trước mặt Thiên Chúa những điều anh em thỉnh nguyện.» Chúng ta hãy cầu nguyện cho các tín hữu trong giáo xứ/cộng đoàn chúng ta, để mọi người biết sống phó thác, tin tưởng và kiên trì cầu nguyện.
X.- Chúng ta cùng cầu xin Chúa. Đ.- Xin Chúa nhận lời chúng con.
5.4 «Nước Thiên Chúa, Người sẽ lấy đi không cho các ông nữa, mà ban cho một dân biết làm cho Nước ấy sinh hoa lợi.» Chúng ta hãy cầu nguyện cách riêng cho những người được giao trọng trách lãnh đạo Giáo Hội Việt Nam, để họ làm cho Vườn Nho của Thiên Chúa sinh trái ngọt.
X.- Chúng ta cùng cầu xin Chúa. Đ.- Xin Chúa nhận lời chúng con.




Giêrônimô Nguyễn Văn Nội.

CHÚA NHẬT XXVII THƯỜNG NIÊN – Năm A

CHÚA NHẬT XXVII THƯỜNG NIÊN – Năm A

Is 5,1-7; Tv 79; Pl 4,6-9; Mt 21,33-43.

“Tảng đá thợ xây nhà loại bỏ lại trở nên đá tảng góc tường.” (Mt 21, 42)





Bài đọc 1
Is 5,1-7



1 Tôi xin hát tặng bạn thân tôi,
bài ca của bạn tôi về vườn nho của mình.
Bạn thân tôi có một vườn nho trên sườn đồi mầu mỡ.
2 Anh ra tay cuốc đất nhặt đá,
giống nho quý đem trồng,
giữa vườn anh xây một vọng gác,
rồi khoét bồn đạp nho.
Anh những mong nó sinh trái tốt,
nó lại sinh nho dại.
3 Vậy bây giờ,
dân Giê-ru-sa-lem và người Giu-đa hỡi,
xin phân xử đôi đàng giữa tôi với vườn nho.
4 Có gì làm hơn được cho vườn nho của tôi,
mà tôi đã chẳng làm ?
Tôi những mong trái tốt, sao nó sinh nho dại ?
5 Vậy bây giờ tôi cho các người biết
tôi đối xử thế nào với vườn nho của tôi :
hàng giậu thì chặt phá cho vườn bị tan hoang,
bờ tường thì đập đổ cho vườn bị giày xéo.
6 Tôi sẽ biến thửa vườn thành mảnh đất hoang vu,
không tỉa cành nhổ cỏ, gai góc mọc um tùm ;
sẽ truyền lệnh cho mây đừng đổ mưa tưới xuống.
7 Vườn nho của Đức Chúa các đạo binh,
chính là nhà Ít-ra-en đó ;
cây nho Chúa mến yêu quý chuộng,

Đáp ca Tv 79,9 và 12.13-14.15-16.19-20 (Đ. Is 5,7a)

Đáp : Vườn nho của Chúa là nhà Ít-ra-en.
9 Gốc nho này, Chúa bứng từ Ai-cập,
đuổi chư dân, lấy chỗ mà trồng,
12 nhánh vươn dài tới phía đại dương,
chồi mọc xa đến tận miền Sông Cả. Đ.
13 Tường rào nó, vậy sao Ngài phá đổ ?
Khách qua đường mặc sức hái mà ăn !
14 Heo rừng vào phá phách,
dã thú gặm tan hoang. Đ.
15 Lạy Chúa Tể càn khôn, xin trở lại,
tự cõi trời, xin ngó xuống mà xem,
xin Ngài thăm nom vườn nho cũ,
16 bảo vệ cây tay hữu Chúa đã trồng,
và chồi non được Ngài ban sức mạnh. Đ.
19 Chúng con nguyền chẳng xa Chúa nữa đâu,
cúi xin Ngài ban cho được sống,
để chúng con xưng tụng danh Ngài.
20 Lạy Chúa là Chúa Tể càn khôn,
xin phục hồi chúng con,
xin toả ánh tôn nhan rạng ngời
để chúng con được ơn cứu độ. Đ.


Bài đọc 2 Pl 4,6-9


6 Thưa anh em, anh em đừng lo lắng gì cả. Nhưng trong mọi hoàn cảnh, anh em cứ đem lời cầu khẩn, van xin và tạ ơn, mà giãi bày trước mặt Thiên Chúa những điều anh em thỉnh nguyện. 7 Và bình an của Thiên Chúa, bình an vượt lên trên mọi hiểu biết, sẽ giữ cho lòng trí anh em được kết hợp với Đức Ki-tô Giê-su. 8 Ngoài ra, thưa anh em, những gì là chân thật, cao quý, những gì là chính trực tinh tuyền, những gì là đáng mến và đem lại danh thơm tiếng tốt, những gì là đức hạnh, đáng khen, thì xin anh em hãy để ý. 9 Những gì anh em đã học hỏi, đã lãnh nhận, đã nghe, đã thấy ở nơi tôi, thì hãy đem ra thực hành, và Thiên Chúa là nguồn bình an sẽ ở với anh em.

Tung hô Tin Mừng x. Ga 15,16

Ha-lê-lui-a. Ha-lê-lui-a. Chúa nói : Chính Thầy đã chọn anh em từ giữa thế gian, để anh em ra đi, sinh được hoa trai, và hoa trái của anh em tồn tại. Ha-lê-lui-a.

Tin Mừng Mt 21,33-43

33 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các thượng tế và kỳ mục trong dân rằng : “Các ông hãy nghe dụ ngôn sau đây : Có gia chủ kia trồng được một vườn nho ; chung quanh vườn, ông rào giậu ; trong vườn, ông khoét bồn đạp nho, và xây một tháp canh. Ông cho tá điền canh tác, rồi trẩy đi xa. 34 Gần đến mùa hái nho, ông sai đầy tớ đến gặp các tá điền để thu hoa lợi. 35 Bọn tá điền bắt các đầy tớ ông : chúng đánh người này, giết người kia, ném đá người nọ. 36 Ông lại sai một số đầy tớ khác đông hơn trước : nhưng bọn tá điền cũng xử với họ y như vậy. 37 Sau cùng, ông sai chính con trai mình đến gặp chúng, vì nghĩ rằng : ‘Chúng sẽ nể con ta.’ 38 Nhưng bọn tá điền vừa thấy người con, thì bảo nhau : ‘Đứa thừa tự đây rồi ! Nào ta giết quách nó đi, và đoạt lấy gia tài nó !’ 39Thế là chúng bắt lấy cậu, quăng ra bên ngoài vườn nho, và giết đi. 40 Vậy xin hỏi : Khi ông chủ vườn nho đến, ông sẽ làm gì bọn tá điền kia ?” 41 Họ đáp : “Ác giả ác báo, ông sẽ tru diệt bọn chúng, và cho các tá điền khác canh tác vườn nho, để cứ đúng mùa, họ nộp hoa lợi cho ông.” 42 Đức Giê-su bảo họ : “Các ông chưa bao giờ đọc câu này trong Kinh Thánh sao ? Tảng đá thợ xây nhà loại bỏ lại trở nên đá tảng góc tường. Đó chính là công trình của Chúa, công trình kỳ diệu trước mắt chúng ta.
43 Bởi đó, tôi nói cho các ông hay : Nước Thiên Chúa, Thiên Chúa sẽ lấy đi không cho các ông nữa, mà ban cho một dân biết làm cho Nước ấy sinh hoa lợi.”

Thứ Năm, 22 tháng 9, 2011

NGƯỜI THU THẾ VÀ GÁI ĐIẾM ĐÃ TIN NGHE LỜI CHÚA

SỐNG VÀ CHIA SẺ LỜI CHÚA / CN26TN-A
NGƯỜI THU THẾ VÀ GÁI ĐIẾM ĐÃ TIN NGHE LỜI CHÚA


* The Tax collectors and prostitudes did believe God’s Will *
*Chuyển các Gia đình-Nhóm-Qúy chức-Hội đòan-Phong trào




A-Cảm nghiệm Sống và chia sẻ ba bài đọc sau: (Reflection&share)
Bài đọc 1: Ê-dê-ki-en (187:25-28). “Nó đã thấy và từ bỏ mọi tội phản nghịch nó phạm, thì chắc chắn nó sẽ được sống…(câu 28)

a/ Là Tín hữu sùng đạo, tôi đã quyết tâm bỏ được những tật xấu nào?
b/ Hàng ngày đọc kinh, dâng lễ…,bạn đã thay đổi được những gì?

Bài đọc 2: Phi-líp-phê (2:1-11). “Mỗi người đừng tìm lợi ích cho riêng mình, nhưng hãy tìm lợi ích cho người khác.” (câu 4)
a/ Tôi nghĩ thế nào, khi làm việc không tìm lợi ích cho riêng mình?
b/ Thử xét xem, tính xấu nào đã làm cho nhiều người phải xa bạn?

Tin Mừng: Mát-thêu (21:28-32). “…Những người thu thuế và những cô gái điếm vào Nước Thiên Chúa trước các ông.”(câu 31)
a/ Tại sao những người tội lỗi lại được vào Nứơc Trời trước tôi?
b/ Điều gì đang làm cản trở bạn, trên đường theo Chúa hiện nay?
c/ Những người thu thuế và gái điếm đã tin Chúa, còn tôi thì sao?

B- Ý Chúa muốn nói gì với tôi qua bài đọc trên:
1- Làm theo ý muốn của Chúa:
Qua bài đọc 1 và Dụ ngôn hai người con trong bài Tin Mừng, Chúa muốn cho tôi thấy là phải làm theo ý Thiên Chúa muốn là việc rất quan trọng. Ví dụ: Tôi đi rao giảng cho người ta nghe Lời Chúa để áp dụng vào đời sống, để họ nên tốt lành, đó là ý Chúa muốn. Còn nếu tôi laị tham lam tiền bạc, ưa nịnh bợ, trên đội dưới đạp…thì tôi đã không làm theo ý Chúa.
2- Sống hiệp nhất yêu thương: Thánh Phaolô muốn bạn sống hòa hợp và cảm thông nhau trong Chúa Thánh Thần như cùng một cảm nghĩ, một lòng mến, một tâm hồn và cùng một ý hướng như nhau. Vì ông biết ngày xưa trong cộng đoàn cũng đã chia rẽ, ngày nay cũng vậy, tôi cần sống hòa hợp. Bạn và tôi cùng nhìn lên tình thương của Chúa Ba Ngôi, để yêu thương nhau là giúp nhau sống hạnh phúc.
3- Trung thành với điều đã tin: Những người ngoại giáo đã không biết Chúa, tượng trưng cho dân ngoại ban đầu đã không biết nghe Lời Thiên Chúa nói qua lương tâm (Tâm Linh); nhưng sau khi học hỏi và gia nhập Giáo hội, họ đã tin và sống trung thành với Chúa. Người con thứ hai có thể là tôi đã giữ đạo từ nhỏ, đã thề hứa, cam kết đủ thứ lễ nghi; nhưng cuối cùng đã bỏ Chúa để thỏa lòng ham muốn của mình: trước tiền tài, vật chất, danh vọng, trên đội dưới đạp, dùng uy quyền địa áp bức người dưới. Đòi hỏi họ phải xin lỗi mình, doạ nạt, trù dập, đủ thứ, xấu xa hơn người mới theo Chúa.
C- Câu Kinh Thánh thúc đẩy tôi chọn Sống tuần này:
NHỮNG NGƯỜI THU THUẾ VÀ NHỮNG CÔ GÁI ĐIẾM VÀO NƯỚC THIÊN CHÚA TRƯỚC CÁC ÔNG. (Mt 21, 31)

“Tax collectors and prostitutes are entering the Kingdom of God before you.”


*Khổng Tử nói: Lương dược khổ ư khẩu, Trung ngôn nghịch ư nhĩ, lợi ư hành : Thuốc hay nếm vào miệng thì đắng; nhưng bệnh mau lành. Lời nói thẳng thì chối tai, mà làm thì đúng.
D- Ngay bây giờ tôi phải làm gì để thi hành ý muốn của Chúa:
1/ Tôi vui vẻ lắng nghe, đón nhận ý kiến xây dựng của anh em, để sửa chữa một yếu điểm hay tật xấu mà không để ý, tức giận.
2/ Bạn vui khi người khác có sáng kiến, thành công trong việc phục vụ Chúa và tha nhân. Luôn khiêm tốn và nói hay về người khác.
E- Bạn và tôi cùng cầu nguyện với Lời Chúa: (Pray and Practice)
Lạy Cha, Đức Giêsu đã nói thẳng với các thượng tế và kỳ mục rằng: “Tôi bảo thật các ông: những người thu thuế và những cô gái điếm vào nước Thiên Chúa trước các ông.” Nhưng con đã nghe biết bao điều nhắc nhở, kêu ca của những người chung quanh than trách mà chẳng thi hành, sửa đổi, lại còn dọa nạt, khinh chê. Xin Cha giúp con mau mắn hối hận, bỏ điều sai trái đã làm để trở về cùng Cha. Con tin vào Lời Chúa như Mẹ Maria đã vâng nghe Lời Thiên Thần.
Lời hay ý đẹp: ĐỨC TIN SỐNG LÀ ĐỨC TIN HÀNH ĐỘNG
A living Faith is a Working Faith

CHÚA PHẢI ĐƯỢC LỚN LÊN., CÒN TÔI NHỎ ĐI (Ga 3, 30)


* Phó tế: GB. Maria Nguyễn văn Định * johndvn@yahoo.com *

Chủ Nhật, 18 tháng 9, 2011

CHÚA NHẬT XXV THƯỜNG NIÊN – Năm A

CHÚA NHẬT XXV THƯỜNG NIÊN – Năm A

Is 55,6-9; Tv 144; Pl 1,20c-24.27a; Mt 20,1-16a



“…những kẻ đứng chót sẽ được lên hàng đầu, còn những kẻ đứng đầu sẽ phải xuống hàng chót.” (Mt 20, 16a)










Bài đọc 1 Is 55,6-9
6 Hãy tìm Đức Chúa khi Người còn cho gặp,
kêu cầu Người lúc Người ở kề bên. 7 Kẻ gian ác, hãy bỏ đường lối mình đang theo, người bất lương, hãy bỏ tư tưởng mình đang có mà trở về với Đức Chúa – và Người sẽ xót thương -, về với Thiên Chúa chúng ta, vì Người sẽ rộng lòng tha thứ. 8 Thật vậy, tư tưởng của Ta không phải là tư tưởng của các ngươi, và đường lối các ngươi không phải là đường lối của Ta – sấm ngôn của Đức Chúa. 9 Trời cao hơn đất chừng nào thì đường lối của Ta cũng cao hơn đường lối các ngươi, và tư tưởng của Ta cũng cao hơn tư tưởng các ngươi chừng ấy.


Đáp ca Tv 144,2-3.8-9.17-18 (Đ. c. 18a)
Đáp : Chúa gần gũi tất cả những ai cầu khẩn Người.
2 Ngày lại ngày, con xin chúc tụng Chúa
và ca ngợi Thánh Danh muôn thuở muôn đời. 3 Chúa thật cao cả, xứng muôn lời ca tụng. Người cao cả khôn dò khôn thấu. Đ.
8 Chúa là Đấng từ bi nhân hậu,
Người chậm giận và giàu tình thương. 9 Chúa nhân ái đối với mọi người, tỏ lòng nhân hậu với muôn loài Chúa đã dựng nên. Đ.
17 Chúa công minh trong mọi đường lối Chúa,
đầy yêu thương trong mọi việc Người làm. 18 Chúa gần gũi tất cả những ai cầu khẩn Chúa, mọi kẻ thành tâm cầu khẩn Người. Đ.


Bài đọc 2 Pl 1,20c-24.27
20c Thưa anh em, Đức Ki-tô sẽ tỏ bày quyền uy cao cả của Người nơi thân xác tôi, dù tôi sống hay tôi chết : 21 vì đối với tôi, sống là Đức Ki-tô, và chết là một mối lợi. 22 Nếu sống ở đời này mà công việc của tôi được sinh hoa kết quả, thì tôi không biết phải chọn đàng nào. 23 Vì tôi bị giằng co giữa hai đàng : ao ước của tôi là ra đi để được ở với Đức Ki-tô, điều này tốt hơn bội phần : 24 nhưng ở lại đời này thì cần thiết hơn, vì anh em.
27a Chỉ có một điều là anh em phải ăn ở làm sao cho xứng với Tin Mừng của Đức Ki-tô.


Tung hô Tin Mừng x. Cv 16,14b
Ha-lê-lui-a. Ha-lê-lui-a. Lạy Chúa, xin mở lòng chúng con, để chúng con lắng nghe lời của Con Chúa. Ha-lê-lui-a.


Tin Mừng Mt 20,1-16a
1 Khi ấy, Đức Giê-su kể cho các môn đệ nghe dụ ngôn này : “Nước Trời giống như chuyện gia chủ kia, vừa tảng sáng đã ra mướn thợ vào làm việc trong vườn nho của mình. 2 Sau khi đã thoả thuận với thợ là mỗi ngày một quan tiền, ông sai họ vào vườn nho làm việc. 3 Khoảng giờ thứ ba, ông lại trở ra, thấy có những người khác ở không, đang đứng ngoài chợ. 4 Ông cũng bảo họ : “Cả các anh nữa, hãy đi vào vườn nho, tôi sẽ trả cho các anh hợp lẽ công bằng.” 5 Họ liền đi. Khoảng giờ thứ sáu, rồi giờ thứ chín, ông lại trở ra và cũng làm y như vậy. 6 Khoảng giờ mười một, ông trở ra và thấy còn có những người khác đứng đó, ông nói với họ : “Sao các anh đứng đây suốt ngày không làm gì hết ?” 7 Họ đáp : “Vì không ai mướn chúng tôi.” Ông bảo họ : “Cả các anh nữa, hãy đi vào vườn nho !” 8 Chiều đến, ông chủ vườn nho bảo người quản lý : “Anh gọi thợ lại mà trả công cho họ, bắt đầu từ những người vào làm sau chót tới những người vào làm trước nhất.” 9 Vậy những người mới vào làm lúc giờ mười một tiến lại, và lãnh được mỗi người một quan tiền. 10 Khi đến lượt những người vào làm trước nhất, họ tưởng sẽ được lãnh nhiều hơn, thế nhưng cũng chỉ lãnh được mỗi người một quan tiền. 11 Họ vừa lãnh vừa cằn nhằn gia chủ : 12 “Mấy người sau chót này chỉ làm có một giờ, thế mà ông lại coi họ ngang hàng với chúng tôi là những người đã phải làm việc nặng nhọc cả ngày, lại còn bị nắng nôi thiêu đốt.” 13 Ông chủ trả lời cho một người trong bọn họ : “Này bạn, tôi đâu có xử bất công với bạn. Bạn đã chẳng thoả thuận với tôi là một quan tiền sao ? 14 Cầm lấy phần của bạn mà đi đi. Còn tôi, tôi muốn cho người vào làm sau chót này cũng được bằng bạn đó. 15 Chẳng lẽ tôi lại không có quyền tuỳ ý định đoạt về những gì là của tôi sao ? Hay vì thấy tôi tốt bụng, mà bạn đâm ra ghen tức ?” 16a Thế là những kẻ đứng chót sẽ được lên hàng đầu, còn những kẻ đứng đầu sẽ phải xuống hàng chót.”

Thứ Bảy, 10 tháng 9, 2011

CHÚA NHẬT XXIV THƯỜNG NIÊN – Năm A

CHÚA NHẬT XXIV THƯỜNG NIÊN – Năm A

Hc 27,30 – 28,7; Tv 102; Rm 14,7-9; Mt 18,21-35.

Bấy giờ, ông Phê-rô đến gần Đức Giê-su mà hỏi rằng : “Thưa Thầy, nếu anh em con cứ xúc phạm đến con, thì con phải tha đến mấy lần ? Có phải bảy lần không ?”. Đức Giê-su đáp : “Thầy không bảo là đến bảy lần, nhưng là đến bảy mươi lần bảy.” (Mt 18, 22)








BÀI ĐỌC 1



Hc 27,30 – 28,7



27 30 Oán hờn và giận dữ là những điều ghê tởm,

về chuyện đó kẻ tội lỗi có biệt tài.

28 1 Kẻ báo thù sẽ chuốc lấy báo thù của Đức Chúa,

tội lỗi nó, Người xem xét từng ly.

2 Hãy bỏ qua điều sai trái cho kẻ khác,

thì khi bạn cầu khẩn, tội lỗi bạn sẽ được tha.

3 Người với người cứ nuôi lòng hờn giận,

thế mà lại xin Đức Chúa chữa lành !

4 Nó chẳng biết thương người đồng loại,

mà lại dám xin tha tội cho mình !

5 Nó chỉ là người phàm mà để tâm thù hận,

thì ai sẽ xin tha tội cho nó ?

6 Hãy nhớ đến ngày tận số

mà chấm dứt hận thù,

nhớ mình sẽ phải hao mòn và phải chết

mà trung thành giữ các điều răn.

7 Hãy nhớ đến các điều răn

mà đừng oán hờn kẻ khác,

nhớ đến giao ước của Đấng Tối Cao

mà không chấp nhất điều lầm lỗi.

ĐÁP CA Tv 102,1-2.3-4.9-10.11-12 (Đ. c.8)

Đáp : Chúa là Đấng từ bi nhân hậu,

Người chậm giận và giàu tình thương.

1 Chúc tụng Chúa đi, hồn tôi hỡi,

toàn thân tôi, hãy chúc tụng Thánh Danh !

2 Chúc tụng Chúa đi, hồn tôi hỡi,

chớ khá quên mọi ân huệ của Người. Đ.

3 Chúa tha cho ngươi muôn ngàn tội lỗi,

thương chữa lành các bệnh tật ngươi.

4 Cứu ngươi khỏi chôn vùi đáy huyệt,

bao bọc ngươi bằng ân nghĩa với lượng hải hà. Đ.

9 Chúa là Đấng chẳng trách cứ luôn luôn,

không oán hờn mãi mãi.

10 Người không cứ tội ta mà xét xử,

không trả báo ta xứng với lỗi lầm. Đ.

11 Như trời xanh trổi cao hơn mặt đất,

tình Chúa thương kẻ thờ Người cũng trổi cao.

12 Như đông đoài cách xa nhau ngàn dặm,

tội ta đã phạm, Chúa cũng ném thật xa ta. Đ.

BÀI ĐỌC 2 Rm 14,7-9

7 Thưa anh em, không ai trong chúng ta sống cho chính mình, cũng như không ai chết cho chính mình. 8 Chúng ta có sống là sống cho Chúa, mà có chết cũng là chết cho Chúa. Vậy, dù sống, dù chết, chúng ta vẫn thuộc về Chúa ; 9 vì Đức Ki-tô đã chết và sống lại chính là để làm Chúa kẻ sống cũng như kẻ chết.

TUNG HÔ TIN MỪNG Ga 13,34

Ha-lê-lui-a. Ha-lê-lui-a. Chúa nói : Thầy ban cho anh em một điều răn mới, là anh em hãy yêu thương nhau, như Thầy đã yêu thương anh em. Ha-lê-lui-a.

TIN MỪNG Mt 18,21-35

21 Bấy giờ, ông Phê-rô đến gần Đức Giê-su mà hỏi rằng : “Thưa Thầy, nếu anh em con cứ xúc phạm đến con, thì con phải tha đến mấy lần ? Có phải bảy lần không ?” 22 Đức Giê-su đáp : “Thầy không bảo là đến bảy lần, nhưng là đến bảy mươi lần bảy.”

23 Vì thế, Nước Trời cũng giống như chuyện một ông vua kia muốn đòi các đầy tớ của mình thanh toán sổ sách.24 Khi nhà vua vừa bắt đầu, thì người ta dẫn đến một kẻ mắc nợ vua mười ngàn yến vàng. 25 Y không có gì để trả, nên tôn chủ ra lệnh bán y cùng tất cả vợ con, tài sản mà trả nợ. 26 Bấy giờ, tên đầy tớ ấy sấp mình xuống bái lạy : “Thưa Ngài, xin rộng lòng hoãn lại cho tôi, tôi sẽ lo trả hết.” 27 Tôn chủ của tên đầy tớ ấy liền chạnh lòng thương, cho y về và tha luôn món nợ. 28 Nhưng vừa ra đến ngoài, tên đầy tớ ấy gặp một người đồng bạn, mắc nợ y một trăm quan tiền. Y liền túm lấy, bóp cổ mà bảo : “Trả nợ cho tao !” 29 Bấy giờ, người đồng bạn sấp mình xuống năn nỉ : “Thưa anh, xin rộng lòng hoãn lại cho tôi, tôi sẽ lo trả anh.” 30 Nhưng y không chịu, cứ tống anh ta vào ngục cho đến khi trả xong nợ. 31 Thấy sự việc xảy ra như vậy, các đồng bạn của y buồn lắm, mới đi trình bày với tôn chủ đầu đuôi câu chuyện. 32 Bấy giờ, tôn chủ cho đòi y đến và bảo : “Tên đầy tớ độc ác kia, ta đã tha hết số nợ ấy cho ngươi, vì ngươi đã van xin ta, 33 thì đến lượt ngươi, ngươi không phải thương xót đồng bạn, như chính ta đã thương xót ngươi sao ?” 34 Rồi tôn chủ nổi cơn thịnh nộ, trao y cho lính hành hạ, cho đến ngày y trả hết nợ cho ông. 35 Ấy vậy, Cha của Thầy ở trên trời cũng sẽ đối xử với anh em như thế, nếu mỗi người trong anh em không hết lòng tha thứ cho anh em mình.”

Thứ Sáu, 2 tháng 9, 2011

THỨ 7 SAU CHÚA NHẬT 22 THƯỜNG NIÊN

THỨ 7 SAU CHÚA NHẬT 22 THƯỜNG NIÊN
NĂM LẺ
Cl 1,21-23 ; Lc 6,1-5



BÀI ĐỌC : Cl 1,21-23



21 Cả anh em nữa, xưa kia anh em là những người xa lạ, là thù địch của Thiên Chúa vì những tư tưởng và hành động xấu xa của anh em.22 Nhưng nay nhờ Đức Giê-su là con người bằng xương bằng thịt đã chịu chết, Thiên Chúa cho anh em được hoà giải với Người, để anh em trở nên thánh thiện tinh tuyền và không có gì đáng trách trước mặt Người.23 Anh em chỉ cần giữ vững đức tin, cần được xây dựng vững chắc, kiên quyết và đừng vì nao núng mà lìa bỏ niềm hy vọng anh em đã nhận được khi nghe loan báo Tin Mừng. Tin Mừng này đã được rao giảng cho khắp thiên hạ, và tôi, Phao-lô, tôi đã được trở nên người phục vụ Tin Mừng.

ĐÁP CA : Tv 53
Đ. Thiên Chúa là Đấng phù trợ tôi. (c 6a)

3 Lạy Thiên Chúa, xin dùng uy danh mà cứu độ,lấy quyền năng Ngài mà xử cho con. 4 Lạy Thiên Chúa, xin nghe con nguyện cầu,lắng tai nghe lời con thưa gửi.
6 Nhưng này có Thiên Chúa phù trì, thân con đây, Chúa hằng nâng đỡ. 8 Con tự nguyện dâng Ngài lễ tế, lạy Chúa, con xưng tụng danh Ngài, thật danh Ngài thiện hảo.

TUNG HÔ TIN MỪNG : Ga 14,6
Hall-Hall : Chúa nói : Chính Thầy là con đường, là sự thật và là sự sống. không ai có thể đến với Chúa Cha mà không qua Thầy. Hall.

TIN MỪNG : Lc 6,1-5
1 Vào một ngày sa-bát, Đức Giê-su đi băng qua một cánh đồng lúa; các môn đệ bứt lúa, vò trong tay mà ăn.2 Nhưng có mấy người Pha-ri-sêu nói: "Tại sao các ông làm điều không được phép làm ngày sa-bát? "
3 Đức Giê-su trả lời: "Các ông chưa đọc chuyện này trong Sách sao? Ông Đa-vít đã làm gì khi ông và thuộc hạ đói bụng?4 Ông vào nhà Thiên Chúa lấy bánh tiến mà ăn và cho thuộc hạ ăn. Thứ bánh này, chỉ có tư tế mới được ăn mà thôi."5 Rồi Người nói: "Con Người làm chủ ngày sa-bát."



PHỤNG VỤ CHÚA GIÊSU
THAY THẾ PHỤNG VỤ DO-THÁI GIÁO




Luật Môsê cấm dân làm việc trong ngày thứ bảy, đây là Luật về Phụng Vụ Do Thái giáo, nhưng ta biết Phụng Vụ này chỉ là hình bóng Phụng Vụ Chúa Giê-su thiết lập. Bởi thế, ba lý do ông Môsê truyền cho dân phải nghỉ việc ngày thứ bảy để tôn kính Chúa,chỉ là tiên báo về ngày thứ nhất trong tuần (ngày thứ 8), Chúa Giêsu Phục Sinh mới làm hoàn hảo ba điều mọi người phải chúc tụng Chúa :
1/ MỪNG CÔNG TRÌNH TẠO DỰNG CỦA THIÊN CHÚA
Ông Môsê truyền cho dân phải nghỉ việc ngày thứ bảy để mừng công trình Thiên Chúa sáng tạo vũ trụ tốt đẹp trong sáu ngày, rồi ban tặng hết cho loài người, ngày thứ bảy Chúa nghỉ ngơi (x Xh 20,8-11).

Nhưng ngày Chúa nhật, Chúa Giêsu Phục Sinh tái tạo loài người khởi đi từ Bí tích Thánh Tẩy, vì loài người đã ra hư hỏng do tội Adam, Eva, và được nuôi sống bằng Bí tích Thánh Thể - bằng chính xương thịt Con Một Thiên Chúa – để ta được trở nên dưỡng tử của Ngài Thiên Chúa,được thông dự cùng một sự sống Phục Sinh của Chúa Giêsu (x Ga 6,57 ; Ga 15,1), đến như được đồng hóa với Ngài (x Gl 2,20). Nếu không ta chỉ như một sinh vật (x 1Cr 15,45), chẳng hơn gì con thú (x Gv 3,18-19).
2/ MỪNG ĐƯỢC CHÚA CỨU THOÁT KHỎI NÔ LỆ.
Ông Môsê lại truyền cho dân phải nghỉ ngày thứ bảy vì Chúa đã cứu dân thoát cảnh nô lệ Ai Cập, nhờ Chúa bảo ông Môsê dùng gậy đập xuống Biển Đỏ, nước rẽ ra cho dân đi qua an toàn, để rồi cũng nước ấy chôn sống bọn Ai Cập dưới lòng biển (x Dnl 5,12-15).

Niềm vui trên đây không thể sánh bằng nhờ Chúa Giêsu Phục Sinh cứu chúng ta thoát nô lệ satan, thoát tội lỗi, đánh gục thần chết, nhờ nước Thánh Tẩy và Máu Chúa Giêsu Phục Sinh trong Phụng Vụ Ngài thiết lập vào ngày thứ nhất trong tuần. Đúng như Lời Đức Giêsu đã nói : “Chúa Con có cho các ngươi tự do, thì các ngươi mới đích thực là tự do(Ga 8,36).
3/ MỪNG ĐƯỢC CHÚA BAN LỜI HẰNG SỐNG.
Sau cùng ông Môsê truyền cho dân phải nghỉ ngày thứ bảy để ngợi khen Chúa,vì vào ngày thứ bảy Ngài đã gọi ông lên núi Sinai trao cho ông Lời Chúa được ghi trên hai bia đá để truyền lại cho dân (x Xh 24,16-18 ; 35,2). Nhờ hai bia đá ấy, dân Chúa toàn thắng mọi kẻ thù,được bình an trên đường tiến về miền đất Hứa.

Nhưng Lời Chúa ban riêng cho dân Do Thái ở núi Sinai, không bằng Lời ban cho toàn thể nhân loại vào ngày Lễ Ngũ Tuần, ngày Chúa nhật sau khi Chúa Giêsu Phục Sinh (x Cv 2). Lời không ghi trên hai tấm đá như xưa, nhưng được Hội Thánh dùng quyền năng Chúa Thánh Thần ghi trên tấm bia lòng bia thịt của người tín hữu (1 Cr 4,7 : Bài đọc). Chân lý này được ngôn sứ Giêrêmia báo trước : “Đây là giao ước Ta sẽ lập với nhà Israel sau những ngày đó. Ta sẽ ghi vào lòng dạ chúng, sẽ khắc vào tâm khảm chúng Lề Luật của Ta. Ta là Thiên Chúa của chúng, còn chúng sẽ là dân của Ta. Chúng sẽ không còn phải dạy bảo nhau, không còn kẻ này nói với người kia : “Hãy học cho biết ĐỨC CHÚA“, vì hết thảy chúng, từ người nhỏ đến người lớn, sẽ biết Ta. Ta sẽ tha thứ tội ác cho chúng và không còn nhớ đến lỗi lầm của chúng nữa. (Gr 31,33-34)
Tuy thế giá trị Lời Chúa ban ở núi Sinai chỉ giam người ta trong tội, cùng lắm có giá trị như một quản giáo dẫn ta đến kết hợp với Chúa Giêsu Phục Sinh (x Gl 3,22.24), Ngài là “Ngôi Lời đã trở nên người phàm và cư ngụ giữa chúng ta” để “ từ nguồn sung mãn của Người, tất cả chúng ta đã lãnh nhận hết ơn này đến ơn khác. Quả thế, Lề Luật đã được Thiên Chúa ban qua ông Môsê, còn ân sủng và sự thật thì nhờ Đức Giê-su Ki-tô mà có” (Ga 1,14a.16-17).
Trên đây là những lý do Đức Giêsu bênh vực các Tông Đồ vì đói nên khi đi qua đồng lúa của người ta, các ông đã bứt lúa mà ăn vào ngày thứ bảy (x Mt 12,1). Điều này chứng tỏ Phụng Vụ ngày thứ bảy của Do Thái giáo không làm cho ai no thỏa, vì không sinh ơn cứu độ.
Đức Giêsu lại dẫn chứng truyện ông Đavid cùng với đoàn tùy tùng chạy trốn vua Saolê, vì quá đói, họ đã vào Đền Thờ lấy bánh chỉ dành riêng cho tư tế để ăn (x 1Sm 21, 2-7). Đức Giêsu nhắc đến truyện này là Ngài muốn ám chỉ : Ngài cũng đang lâm nạn như Đavid, bị nhiều kẻ có dòng máu ghen tỵ như vua Saolê đang tìm cách ám hại, nhưng chính lúc Đức Giêsu bị giết, Ngài mới đích thực là “Con Chiên Thiên Chúa, Đấng xóa tội trần gian” (x Ga 1,29), thay thế con chiên người Do Thái sát tế dâng Thiên Chúa theo Luật Phụng Vụ do ông Môsê truyền (x Dt 8-9). Do đó Đức Giêsu nói : “Tôi là Chủ ngày sabbat : Chủ Phụng Vụ” (Lc 6,5 : Tin Mừng). Để minh chứng Đức Giêsu là Chủ Phụng Vụ, thì liền ngay sau đó tới câu 6, ông Luca cho độc giả thấy ba lần Đức Giêsu chữa lành các bệnh nhân vào ngày sabat :
  • Chữa lành người có tay khô bại (Lc 6,6-11).
  • Chữa lành một phụ nữ bị còng lưng đã 18 năm (x Lc 13,10t).
  • Chữa lành người bị bệnh phù thũng (x Lc 14,1t).
Thánh Phaolô xác tín cho chúng ta “ “Không ai có thể nhận được ơn gì (đặc biệt là ơn cứu độ, thoát tay tử thần để được sống đời đời hạnh phúc) mà không do Chúa ban”. Kể cả lúc các Tông Đồ đi đường thập giá theo Thầy Giêsu, như ông nói : “Tôi thiết nghĩ: Thiên Chúa đã đặt chúng tôi làm Tông Đồ hạng chót như những kẻ bị án tử hình, bởi vì chúng tôi đã nên trò cười cho thế gian, cho thiên thần và loài người!
Chúng tôi điên dại vì Đức Ki-tô, còn anh em thì khôn ngoan trong Đức Ki-tô; chúng tôi yếu đuối, còn anh em thì mạnh mẽ; anh em được kính trọng, còn chúng tôi thì bị khinh khi. Cho đến giờ này, chúng tôi vẫn chịu đói khát, trần truồng, bị hành hạ và lang thang phiêu bạt; chúng tôi phải vất vả tự tay làm lụng. Bị nguyền rủa, chúng tôi chúc lành; bị bắt bớ, chúng tôi cam chịu; bị vu khống, chúng tôi đem lời an ủi. Cho đến bây giờ, chúng tôi đã nên như rác rưởi của thế gian, như phế vật đối với mọi người. Nhưng“Thiên Chúa là Đấng phù trợ tôi” (Tv 54/53, 6a :ĐC năm lẻ). Thật thế, cho dầu anh em có ngàn vạn giám thị trong Đức Ki-tô, anh em cũng không có nhiều cha đâu, bởi vì trong Đức Ki-tô Giê-su, nhờ Tin Mừng, chính tôi đã sinh ra anh em.” (1 Cr 4,7-15 : Bài đọc năm chẵn). Vì thánh Tông Đồ nhờ Tin Mừng đã sinh ra các tín hữu, nên ông nói với giáo đoàn Côlôsê : “Xưa kia anh em là những người xa lạ, là thù địch của Thiên Chúa vì những tư tưởng và hành động xấu xa của anh em. Nhưng nay nhờ Đức Giêsu là con người bằng xương bằng thịt đã chịu chết, Thiên Chúa cho anh em được hoà giải với Người, để anh em trở nên thánh thiện tinh tuyền và không có gì đáng trách trước mặt Người. Anh em chỉ cần giữ vững đức tin, cần được xây dựng vững chắc, kiên quyết và đừng vì nao núng mà lìa bỏ niềm hy vọng anh em đã nhận được khi nghe loan báo Tin Mừng. Tin Mừng này đã được rao giảng cho khắp thiên hạ, và tôi, Phao-lô, tôi đã được trở nên người phục vụ Tin Mừng” (Cl 1,21-23 : Bài đọc năm lẻ). Bởi vì Đức Giêsu đã nói : “Chính Thầy là con đường, và là sự thật, sự sống. Không ai đến được với Chúa Cha mà không qua Thầy” (Ga 14,6 : Tung Hô Tin Mừng).
Vậy các Tông Đồ đã tạo thêm điều kiện để “Chúa gần gũi tất cả những ai cầu khẩn Người” (Tv 145/144,18a : ĐC năm chẵn).

THUỘC LÒNG
Hy lễ và hiến tế, lễ toàn thiêu và lễ xá tội, Chúa đã chẳng ưa, chẳng thích, mà đó chính là những thứ của lễ được dâng tiến theo Lề Luật truyền. Rồi Người nói: Này con đây, con đến để thực thi ý Ngài. Thế là Người bãi bỏ các lễ tế cũ mà thiết lập lễ tế mới (Dt 10, 8-9).





http://phaolomoi.net
Linh mục GIUSE ĐINH QUANG THỊNH 
 
http://longchuathuongxot.net/

Nếu Nó Nghe

Nếu Nó Nghe
(CN 23 TN, Năm A)



Lời Chúa Giêsu nói cùng các môn đệ để muốn sửa người anh em bị lỗi phạm, đầu tiên là nói riêng với nó thôi! Nếu nó chịu nghe lời thì tốt, bằng không thì hãy đem theo một hoặc hai người nữa để mọi việc được giải quyết nhờ có nhiều nhân chứng. Nếu nó vẫn không chịu nghe, hãy trình với cộng đoàn. Cộng đoàn nó cũng chẳng thèm nghe thì hãy kể nó như người ngoại giáo và như người thu thuế vậy!.

Những lời dậy dỗ và khuyên nhủ của Chúa Giêsu ở trên vào thời của Chúa không biết được bao nhiêu người chịu nghe? Thì hà huống chi đến mấy ông môn đệ của Chúa?. Chúa Giêsu hằng chữa bệnh cho nhiều người và trước mặt rất nhiều người, nhưng Lời của Chúa dậy dân chúng cũng chỉ có ít người nghe theo và muốn thực hành, chứ chẳng phải hết cả thảy đâu!. Vả con người ta đi theo Chúa Giêsu vì thị hiếu thì nhiều, xem ông Giêsu này làm được những điều gì mà khá đông thiên hạ đi theo ông để nghe ông giảng đạo.

Chứ cái thói đời thường thì ai mà thèm nghe lời của ai đâu thưa Chúa!. Có người chẳng biết gì cũng thích đi làm tài khôn mà dậy người và dậy đời. Ở trên cái đời ô trọc này thì chỉ có những con người có tiền của, giầu có, địa vị, và quyền hành, thì lời nói của họ mới có người nghe. Bởi họ là chủ của mình và là người có quyền hành trên mình, họ trả tiền cho mình, mà dám không nghe ông ư!?. Thưa không dám đâu!. Thứ đến thì họa may là các linh mục có ý muốn tốt cho con chiên nên phải cắn răng, bỏ thời giờ, bỏ sự ngại ngùng, mà đến cho con chiên một lời khuyên, xem nó có vì ý tốt của mình và sợ Chúa mà thay đổi hay không?. Chứ cái việc đi khuyên người là điều rất tế nhị, ai cũng muốn tránh. Gặp người hiền lành ta cũng đã rất ư là ngại ngùng để khuyên họ, vì chỉ sợ họ nhạo báng mình rằng là ai, tư cách gì để mà đi khuyên lơn họ chứ; họ có nhờ đến mình đâu!. Còn gặp người bậm trợn và dữ giằn thì thật có đem cả xứ đến mà khuyên răn họ cũng chẳng nghe mà ngược lại còn bị nghe cho đầy cái lỗ tai, rồi thì ra về trong tức bực chứ chẳng được cái tích sự gì.

Thưa nói đi thì cũng cho nói lại, là vì con người ta hôm nay có khác, ngày mai lại khác, chứ không ngày nào giống ngày nào đâu!. Hôm nay xem họ dữ giằn bậm trợn vậy đấy, nhưng ai bảo trong lòng của họ không có sự suy nghĩ về hành động của họ làm hay của chính mình làm?. Ai trong chúng ta có thể hiểu được chính cái tánh tình của mình?. Cái tánh của mình sống trong một xã hội mà chung quanh ai cũng bon chen, dữ tợn, gian manh, quỷ quyệt, thì ít nhiều chúng ta cũng sẽ bị ảnh hưởng theo. Nhưng nếu có cơ hội để chúng ta có thể dọn đến sống ở một nơi khác mà chung quanh ai cũng biết chia sẻ và thương yêu nhau, trong một xóm một xã, thì hy vọng thật nhiều con em chúng ta sẽ thay đổi và chính cuộc sống của chúng ta cũng sẽ thay đổi thật nhiều cho nên tốt lành hơn.

Cái việc đi khuyên răn người chẳng phải ai cũng có thể làm được, vì tự ái mọi người ai cũng có. Có người tự ái của họ cao lắm vì chính họ hay muốn làm thầy dậy đời thì ai có thể khuyên răn những thành phần này?. Rồi tự ái vừa vừa cũng có. Hiền lành và thánh sống lắm thì cũng có tự ái tí ti. Rồi thì cũng tùy theo số tuổi đời nữa thưa anh chị em!. Chẳng lẽ lại cho cái thằng nhóc con vắt mũi chưa sạch, đến khuyên răn một người đã có tuổi hay ở cái tuổi hàng cha hằng chú của cậu ta?. Rồi thì chúng ta thấy rõ trước mắt là trong gia đình họ hàng của chúng ta đấy!. Con cái có hoàn toàn nghe theo lời cha mẹ dậy dỗ chúng không?. Ở đây là tôi nói khuyên dậy chúng lấy cái tình yêu chúng nó mà khuyên dậy, chứ chẳng phải dùng lời nặng nề mà bắt chúng phải theo. Rồi thì ông bà khuyên bảo bố mẹ, cũng có bố mẹ nào nghe không?. Kế đến anh chị khuyên bảo các em, chúng có nghe theo hay không?.

Đồng ý rằng đôi khi vì nể nên trước mặt thì chúng ta đóng kịch tỏ vẻ đồng ý và nghe lời một cách tuyệt đối!. Nhưng liền sau lưng chúng ta phán ra những câu như thế nào, cho hả giận, vì đã dám xúc phạm đến chúng ta?. Vâng, thưa Chúa, tất cả con người nhân loại của chúng con là thế, vì nếu tất cả chúng con biết vâng Lời Chúa, thì Chúa cũng đâu có phải trải qua con đường Thập Giá tang thương mà Chúa đã phải đi qua, phải không thưa Chúa?. Thời buổi ngày nay con người rất muốn tránh những va chạm hay những đối mặt mà nếu có thể tránh được thì ai cũng muốn tránh, vì thưa hễ giáp mặt thì có thể chúng ta bị ăn đòn lắm đó!. Chưa sửa được người mà má đã xưng. Thời buổi ngày nay ai muốn làm cái nghề khuyên răn người ta, cũng phải học thành tài cho có bằng tiến sĩ về gia đình thì muốn viết lách, in thành sách bán, họa hoằn sẽ có người tìm mua. Hoặc sẽ có người tìm đến văn phòng lấy hẹn để tìm những lời cố vấn về vấn đề gia đình mà một lần gặp giá sẽ không phải là rẻ!?.

Khuyên răn người ta thứ nhất phải có được ơn Chúa; thứ hai phải có tấm lòng muốn cho người nên tốt; thứ ba ăn ở hiền lành đức độ mà tiếng tốt đã được người đời ca tụng qua biết bao nhiêu thế hệ; có thế mới hy vọng khuyên người cho được thưa anh chị em. Vì lời khuyên của mình cho người thứ nhất phải xét lòng mình cái đã là mình có gì để khuyên người??. Vì cho lời khuyên không đúng sẽ gây bao nhiêu tai họa cho chính bản thân mình và cho người. Chẳng những thế họ còn đi bêu xấu mình nữa!. Lậy Chúa muốn lấy lời lành mà khuyên người, thật chẳng phải là điều dễ làm đâu thưa Chúa! Nhưng không gì bằng cho người lời khuyên vừa đúng lúc và vừa đủ phải không thưa Chúa!?.

Nếu chúng con biết phương châm tình yêu của Chúa, thì thật khó để cho người ghét mình; vì nói sao cho vừa lòng người, lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau. Tựu trung hãy lựa lời mà nói, nói sao đừng để cho người hiểu lầm và xin Chúa Thánh Linh giúp cho những lời mình nói để người hiểu được thiện chí của mình mà nghe theo. Amen. 



Tuyết Mai

SỬA LỖI ANH EM VÌ YÊU THƯƠNG

Sống và Chia sẻ Lời Chúa/CN23TN-A
SỬA LỖI ANH EM VÌ YÊU THƯƠNG


Ca dao Việt nam: Yêu em tâm trí hao mòn,
Yêu anh đến thác vẫn còn yêu anh.
Hay là: Yêu nhau cau sáu bổ ba,
Ghét nhau cau sáu bổ ra làm mười.
A- Cảm nghiệm Sống và chia sẻ ba bài đọc sau: (Reflection & Share)
Bài 1: Êdêkien 33:7-9. Trong Cựu Ước việc sửa lỗi rất khắt khe: Nếu Ta phán với kẻ gian ác rằng: “Hỡi tên gian ác, chắc chắn ngươi phải chết, mà ngươi không chịu nói để cảnh cáo nó từ bỏ con đường xấu, thì chính kẻ gian ác ấy phải chết vì tội của nó; nhưng Ta đòi ngươi đền nợ máu nó”. Ngược lại“Nếu ngươi đã báo cho kẻ gian phải từ bỏ con đường của nó mà trở lại, nhưng nó không trở lại, nó sẽ phải chết vì tội của nó; còn ngươi sẽ cứu được mạng sống mình.”(c.8-9)
Khi thấy người có tội, nếu không chịu nói để cảnh cáo họ, tôi sẽ mắc tội thế nào? – Tôi sẽ mắc lỗi nặng trước mặt Chúa ? Vì biết mà không dám làm. Còn dám nói là đã có công trước mặt Chúa.

Bài 2: Rôma 13:8-10. Thánh Phaolô nói trong Tân Ước“Anh đừng mắc nợ gì ai, ngoài món nợ tương thân tương ái; vì ai yêu thương thì đã chu toàn Lề Luật.”(c.8)
a/ Yêu thương là món nợ lớn nhất tôi phải trả là gì? Là không ngoại tình, không giết giết người, không trộm cắp, ham muốn..v..v…
b/ Phaolô nói: Yêu thương là chu toàn Lề Luật, thế nhưng tôi cứ giữ Luật theo chữ viết, mà quên yêu người thân cận như chính mình.
Tin Mừng: Mát-thêu 18:15-20. “Nếu người anh em của anh trót phạm tội, thì anh hãy đi sửa lỗi nó, một mình với nó mà thôi.”(c.15)
a/ Tôi đã cầu nguyện và tìm gặp riêng người có lỗi để sửa chưa ?
b/ Khi phải sửa lỗi công khai, cần một hay hai ba người làm chứng, có phải là dùng pháp lý không? Bạn có làm vì Đức Ái không?
c/ Nếu cần phải loại trừ một người phần tử khó trị trong Gia đình hay xã hội ra trước tập thể, thì cũng cần dùng Yêu Thương như thế nào?
B- Lời Chúa muốn nói gì với tôi Hôm nay:
1/ Sửa lỗi anh em vì Đức Ái: Giúp người khác thay đổi đời sống hơn là áp dụng kỷ luật, Chúa muốn tôi kín đáo, dùng phương thức hay nhất là yêu thương, tìm gặp riêng, đừng vội đưa ra công khai.
2/ Khi nào đưa ra công khai: Khi nào cần lắm sẽ mời vài người làm chứng; nhưng cũng vì Đức Ái chứ không phải đem ra pháp lý. Mục đích là khuyên nhủ nhau theo tình bạn hữu, mong người có lỗi đó chấp nhận và vui vẻ, mạnh dạn trở về đường ngay.(Mt 18, 16)
3/ Nếu họ không nghe: Hãy dùng mọi cách vì Đức Ái, để chinh phục đương sự trở về. Tôi cần phải khai trừ một thành phần cố chấp, bất hảo cũng vì yêu thương để họ biết hồi tâm hối cải, tránh người khác hiểu sai về Chúa, rồi sinh nghi kỵ chia rẽ :
Yêu nhau trăm sự chẳng nề
Một trăm chỗ lệch cũng kê cho bằng.
4/ Sửa lỗi hay nhất là Cầu nguyện: Chúa Giêsu dạy: Thầy bảo thật anh em, nếu ở dưới đất anh em hợp lời cầu xin bất cứ điều gì thì Cha Thầy sẽ ban cho. Vì ở đâu có hai ba người đồng tâm nhất trí nhân danh Thầy, thì có Thầy ở đấy, giữa họ..(Mt 19-20). Vì thế cần ngồi lại với nhau suy niệm Lời Chúa, cầu nguyện để nhắc bảo nhau là tốt nhất, lúc này người có lỗi lầm dễ lắng nghe và sửa chữa.
Như Ca dao VN : Yêu anh (em) gánh gạch về đây
Chẳng đắp lên núi cũng xây nên thành.

C- Câu Kinh Thánh thúc đẩy tôi chọn Sống tuần này:

NẾU NGƯỜI ANH EM CỦA ANH TRÓT PHẠM TỘI, THÌ ANH SẼ ĐI SỬA LỖI NÓ, MỘT MÌNH ANH VỚI NÓ MÀ THÔI. (Mt 18, 15)
If your brother sins against you, go and tell him… between you and him alone.

D- Bạn và tôi thực hành Lời Chúa: (So what am I doing / For Action)
1/ Người ta nhận lỗi đã khó, sửa cho họ còn khó hơn nhiều., nên tôi cần cầu nguyện, khiêm tốn, nhẹ nhàng khi muốn sửa bảo người khác.
2/ Trong gia đình, nhóm v..v.khi cần nên nhờ một người nào đó đến gặp riêng, hay là viết thư khuyên răn kín đáo để họ có thể thay đổi.
E- Bạn và tôi cùng cầu nguyện và Sống câù nguyện: (Pray in Action)
Lạy Cha, Đức Giêsu đã dạy: Nếu anh em của anh trót phạm tội, anh hãy đi sửa lỗi nó, một mình nó với anh mà thôi. Xin giúp con có đời sống tốt để sửa dạy anh em một cách khiêm tốn và khôn ngoan, vì yêu thương, để họ nhận ra lỗi lầm của mình. Con noi gương Mẹ Maria khiêm tốn dùng đời sống mình để giúp nhau sống đạo.

Hoa thơm cỏ lạ: ĐỨC GIÊSU KHÔNG CẦN LUẬT SƯ, NGÀI CẦN CHỨNG NHÂN. / * Jesus doesn’t need lawyers, He needs witnesses.

Người phải nổi bật lên, còn Thầy phải lu mờ đi (Gioan 3, 30)

* Phó tế: GB. MariaNguyễn văn Định (Huyền Đồng)

Thứ Sáu, 26 tháng 8, 2011

THỨ 7 SAU CHÚA NHẬT 21 THƯỜNG NIÊN

THỨ 7 SAU CHÚA NHẬT 21 THƯỜNG NIÊN
NĂM LẺ
1Tx 4,9-11 ; Mt 25,14-30


BÀI ĐỌC : 1Tx 4,9-11

9 Thưa anh em, còn về tình huynh đệ, anh em không cần ai viết cho anh em, vì chính anh em đã được Thiên Chúa dạy phải thương yêu nhau,10 và anh em cũng đang làm như vậy cho tất cả các anh em trong toàn miền Ma-kê-đô-ni-a. Nhưng thưa anh em, tôi khuyên nhủ anh em hãy tiến tới nhiều hơn nữa.11 Hãy gắng giữ hoà khí, ai lo việc nấy và lao động bằng chính bàn tay của mình, như chính tôi đã truyền cho anh em.

ĐÁP CA : Tv 97
Đ. Chúa ngự đến xét xử muôn dân theo lẽ công bình. (x c 9)

1 Hát lên mừng Chúa một bài ca mới, vì Người đã thực hiện bao kỳ công. Người chiến thắng nhờ bàn tay hùng mạnh, nhờ cánh tay chí thánh của Người.
7 Gầm vang lên, hỡi biển cả cùng muôn hải vật, địa cầu với toàn thể dân cư! 8 Sông lạch ơi, vỗ tay đi nào, đồi núi hỡi, reo mừng trước tôn nhan Chúa.
9 Vì Người ngự đến xét xử trần gian, Người xét xử địa cầu theo đường công chính, xét xử muôn dân theo lẽ công bình.

TUNG HÔ TIN MỪNG : Ga 13,34
Hall-Hall : Chúa nói : “Thầy ban cho anh em một điều răn mới, là anh em hãy yêu thương nhau, như Thầy đã yêu thương anh em.” Hall.

TIN MỪNG : Mt 25, 14-30
14 Bấy giờ, Đức Giê-su kể cho các môn đệ nghe dụ ngôn này : "Quả thế, cũng như có người kia sắp đi xa, liền gọi đầy tớ đến mà giao phó của cải mình cho họ.15 Ông cho người này năm yến, người kia hai yến, người khác nữa một yến, tuỳ khả năng riêng mỗi người. Rồi ông ra đi. Lập tức,16 người đã lãnh năm yến lấy số tiền ấy đi làm ăn buôn bán, và gây lời được năm yến khác.17 Cũng vậy, người đã lãnh hai yến gây lời được hai yến khác.18 Còn người đã lãnh một yến thì đi đào lỗ chôn giấu số bạc của chủ.19 Sau một thời gian lâu dài, ông chủ đến tính sổ với các đầy tớ và thanh toán sổ sách với họ.20 Người đã lãnh năm yến tiến lại gần, đưa năm yến khác, và nói: "Thưa ông chủ, ông đã giao cho tôi năm yến, tôi đã gây lời được năm yến khác đây."21 Ông chủ nói với người ấy: "Khá lắm! hỡi đầy tớ tài giỏi và trung thành! Được giao ít mà anh đã trung thành, thì tôi sẽ giao nhiều cho anh. Hãy vào mà hưởng niềm vui của chủ anh! "22 Người đã lãnh hai yến cũng tiến lại gần và nói: "Thưa ông chủ, ông đã giao cho tôi hai yến, tôi đã gây lời được hai yến khác đây."23 Ông chủ nói với người ấy: "Khá lắm! hỡi đầy tớ tài giỏi và trung thành! Được giao ít mà anh đã trung thành, thì tôi sẽ giao nhiều cho anh. Hãy vào mà hưởng niềm vui của chủ anh! "24 Rồi người đã lãnh một yến cũng tiến lại gần và nói: "Thưa ông chủ, tôi biết ông là người hà khắc, gặt chỗ không gieo, thu nơi không vãi.25 Vì thế, tôi đâm sợ, mới đem chôn giấu yến bạc của ông dưới đất. Của ông đây, ông cầm lấy! "26 Ông chủ đáp: "Hỡi đầy tớ tồi tệ và biếng nhác! Anh đã biết tôi gặt chỗ không gieo, thu nơi không vãi,27 thì đáng lý anh phải gởi số bạc của tôi vào ngân hàng, để khi tôi đến, tôi thu được cả vốn lẫn lời chứ!28 Vậy các ngươi hãy lấy yến bạc khỏi tay nó mà đưa cho người đã có mười yến.29 Vì phàm ai đã có, thì được cho thêm và sẽ có dư thừa; còn ai không có, thì ngay cái đang có, cũng sẽ bị lấy đi.30 Còn tên đầy tớ vô dụng kia, hãy quăng nó ra chỗ tối tăm bên ngoài: ở đó, sẽ phải khóc lóc nghiến răng."

CHÚA THƯỞNG MỖI NGƯỜI XỨNG VIỆC HỌ LÀM
(2Cr 5,10)
Để trở thành người tôi tớ khôn ngoan và trung tín của Thiên Chúa, qua dụ ngôn những yến bạc chủ giao cho các đầy tớ, Đức Giê-su dạy ta phải xác tín về bốn điều để thực hành :
  • Khả năng Chúa ban cho là để phục vụ.
  • Làm cho anh em trong Chúa mới thực là làm cho mình.
  • Chớ lười mà sinh láo!
  • Chúa cần cả những người hèn kém làm vinh danh Ngài.
1- KHẢ NĂNG CHÚA BAN CHO LÀ ĐỂ PHỤC VỤ
Ông chủ giao cho ba loại đầy tớ những yến bạc khác nhau : người năm nén ; kẻ hai nén ; có người chỉ một nén. Chủ giao theo khả năng mỗi người để họ kinh doanh sinh lời (x Mt 25,14-15 : Tin Mừng).

Điều này thánh Phao-lô hướng dẫn ta hiểu cách cụ thể : “Người thì được Thần Khí ban lời khôn ngoan, kẻ khác lại được lời trí tri, thể theo cũng một Thần Khí ; và cũng bởi Thần Khí người thì được lòng tin, kẻ khác được đặc ân chữa bệnh, có kẻ lại được ơn làm phép lạ, người thì được nói các thứ ngôn ngữ, kẻ lại được ơn diễn giải nhiều ngôn ngữ. Hết mọi điều ấy cùng một Thần Khí ra uy làm nên, phân chia cho mỗi người mỗi cách, như Ngài muốn nhằm mục đích mưu ích chung” (1Cr 12,4-11). Do đó người được Chúa giao nhiều khả năng không vênh vang tự đắc, không lạm dụng tự do mà phung phí ơn Chúa ; còn kẻ được Chúa cho ít khả năng, không tự ti mặc cảm, không ươn lười co cụm! Vì người này được Chúa cho nhiều, kẻ nọ được Chúa giao ít, đều có trách nhiệm phục vụ mưu ích chung!

Vì ngay từ lúc Thiên Chúa tạo dựng con người, Ngài yêu thương họ nên đã trao cho họ làm “chủ công trình tay Chúa sáng tạo” (St 1,28). Thế nên họ phải cày cấy và canh giữ đất đai (x St 2,15). Đức Giê-su đã tỏ vinh quang Phục Sinh của Ngài trên núi Hiển Dung cho ba môn đệ để họ được cảm nếm trước vinh quang Phục Sinh, làm các ông say mến vinh quang ấy nên không muốn xuống núi (x Mt 17). Thế mà khi Đức Giê-su từ cõi chết sống lại, Ngài lại tỏ mình ra cho bà Maria Madalena giống Adam khi mới được Thiên Chúa tạo dựng : Thiên Chúa trao cho Adam sứ mệnh canh tác vườn, thì bà Maria Madalena nhìn thấy Chúa Giê-su Phục Sinh lại tưởng đó là người làm vườn (x Ga 20,15). Đây là hình ảnh Chúa muốn nói với mọi Ki-tô hữu : Không phải đợi đến ngày cánh chung mới nhận ra giá trị sự sống Phục Sinh, mà ngay khi ta còn sống trên đời với bàn tay lao động, ta biến đổi sự vật chung quanh nên hoàn hảo hơn, đó cũng chính là niềm vui Phục Sinh, mà Chúa muốn ta thể hiện cho đồng loại cảm nghiệm ơn cứu độ của Ngài.

Bởi vậy lao động là cách con người thể hiện mình được dựng nên giống Thiên Chúa (x St 1,26), đến như được đồng hóa với Ngài (x Gl 2,20). Một trong những nét ta biểu lộ giống Chúa là : bàn tay lao động của ta giống Đức Giê-su: “Cha Ta hằng làm việc, Ta cũng thế” (Ga 5,17).

Chính vì thế mà giáo huấn của Công Đồng Vat.II, trong Hiến Chế Vui Mừng Và Hy Vọng số 35 dạy : “Hoạt động của con người phát xuất từ con người, nên quy hướng về con người. Thật vậy, khi làm việc, con người không những biến đổi sự vật và xã hội, mà còn cải thiện chính mình. Bởi vì khi làmviệc, con người học biết được nhiều điều, phát triển tài năng, cũng như thoát ra và vượt khỏi chính mình. Nếu được hiểu cho đúng thì, sự tăng triển này còn đáng gía hơn mọi của cải thu tích được. Giá trị của con người hệ tại ở “CÁI MÌNH LÀ” hơn là ở “CÁI MÌNH CÓ”. Như thế khi ta làm việc là ta đã thực hành Lời Chúa dạy : “Cho thì có phúc hơn là lấy” (Cv 20,35).

Tuy nhiên đừng chỉ đầu tư hết năng lực vào việc xây dựng những thực tại trần thế, nhằm đáp ứng nhu cầu thân xác, mà nhất là còn phải dốc tâm lực vào việc phát triển Tin Mừng. vì “Lời Thiên Chúa là Lời ân sủng, có sức xây dựng và ban gia nghiệp cho những người đã được thánh hiến” (Cv 20,32-34).
Muốn được thế, ta cần phải kết hợp với Chúa Giê-su Thánh Thế, vì Ngài đã nói : “Hãy ở lại trong Thầy và Thầy ở lại trong anh em. Ai ở lại trong Thầy thì sinh nhiều hoa trái” (Ga 15,4a.5b).

2- LÀM CHO ANH EM TRONG CHÚA MỚI THỰC LÀ LÀM CHO MÌNH

Chủ gọi hai đầy tớ đến tính sổ, người lãnh năm yến bạc làm thêm năm yến khác ; người lãnh hai yến bạc làm thêm hai yến nữa. Hai đầy tớ này làm vốn sinh lợi đạt chỉ tiêu 100%, thì cả hai được chủ ban thưởng giống nhau, ông nói : “Tốt, đầy tớ lương hảo và trung trực ; ít mà ngươi đã trung trực thì Ta sẽ đặt ngươi cai nhiều ; hãy vào trong hoan lạc của chủ ngươi” (Mt 25,21-23 : Tin Mừng). Đúng là "kẻ có sẽ được cho thêm và nên dư dật, vì được nhận thêm cả nén bạc của tên đầy tớ lười biếng chủ lấy lại trao cho.

Cách đối xử của ông chủ quá nhân hậu đối với đầy tớ, ở đời này chẳng hề tìm thấy, do vậy phải hiểu đó là cách cư xử của Thiên Chúa đối với mỗi người chúng ta khi đã hết lòng phục vụ đồng loại vì yêu Chúa, như Ngài dạy : “Thầy ban cho anh em một điều răn mới, là anh em hãy yêu thương nhau, như Thầy đã yêu thương anh em” (Ga 13,34). Thánh Phao-lô nói : “tình yêu Đức Ki-tô thúc bách” (2 Cr 5,14). Có phục vụ vì yêu Chúa mới ban cho nhiều hơn, như Ngài nói “Kẻ có được cho thêm và nên dư dật” (Mt 25,29-30 : Tin Mừng). Rõ ràng “công khó bạn làm ra bạn được an hưởng, bạn quả là lắm phúc nhiều may” (Tv 128/127,2). Vì “Ngài không xuất tiền đặt nợ thu lời, cũng không ăn hối lộ kẻ hiền lương” (Tv 15/14,5).

3- CHỚ LƯỜI MÀ SINH LÁO!

Tên đầy tớ thứ ba, chủ trao cho một yến bạc, đây là số vốn không nhỏ vì tương đương với sáu ngàn quan tiền (hay 6.000 đồng), tương đương với tiền công nhật của 6.000 ngày (x Mt 20,2). Nếu chủ gọi hắn đến tính sổ trước tiên, hắn không biết lòng nhân hậu của chủ, thì còn thông cảm với hắn nói hỗn với chủ : “Tôi biết ông là người hà khắc, không gieo mà gặt, không vãi mà thu, nên tôi sợ và tôi đã giấu yến vàng của Ngài” (Mt 25,24-25 : Tin Mừng). Nhưng ở đây hắn vừa nhìn thấy chủ xử quá nhân hậu với hai người trước : chủ chẳng trích lời cũng chẳng thu vốn của ai, lại còn ban cho thêm dư dật, thế mà hắn dám lếu láo kết án chủ là “người hà khắc”! Bởi thế hắn bị chủ lên án vì ba lý do :

  • Không cộng tác với đồng loại : Chủ nói với tên đầy tớ lười biếng : "Tại sao ngươi không gởi bạc của ta vào ngân hàng" (x Mt 25,27 : Tin Mừng). Có nghĩa là khả năng Chúa ban cho mỗi người nhiều hay ít, phải dùng mà cộng tác với anh em để xây dựng cộng đoàn. Vì thế giáo huấn Công Đồng Vat.II trong Hiến Chế Vui Mừng Và Hy Vọng số 32 dạy : “Thiên Chúa đã dựng nên con người, không phải để sống riêng rẽ, nhưng để tạo sự liên kết xã hội, vì Thiên Chúa không muốn thánh hòa và cứu độ con người cách riêng rẽ thiếu liên kết”.
  • Sống vô dụng. Như lời ông chủ nói : “Tên đầy tớ vô dụng kia, hãy đuổi nó ra tối tăm bên ngoài, ở đó sẽ phải khóc lóc và nghiến răng” (Mt 25,30 : Tin Mừng). Tên đầy tớ này vô dụng đối với anh em, nhưng không vô dụng đối với chủ, bởi vì hắn có công chôn giấu yến vàng của chủ, không làm thất thoát. Thế thì ta nghĩ lại chính mình có khi còn thua tên đầy tớ này, vì của Chúa ban cho, ta không giữ nguyên vẹn, mà đã lạm dụng ơn Chúa gây tác hại cho bản thân và cho đồng loại, như thế là ta phá tán yến bạc Chúa đã trao cho!
  • Lười sinh láo ! Tên đầy tớ chẳng những không làm sinh lời cho chủ lại còn kết án chủ “hà khắc, không tieo mà gặt, không vãi mà thu”, như thế hắn nói thiếu logic : nếu chủ đã không giao sao hắn lại nói “đây yến bạc của ông tôi sợ mà chôn giấu” ? Và khi hắn nhìn ông chủ cư xử với hai người trước rất nhân hậu, nếu hắn đấm ngực thú lỗi : “Tôi hiểu lầm ông hà khắc, nên tôi chôn giấu vốn của ông, bây giờ tôi mới nhận ra ông thật nhân hậu với hai người kia, ước gì tôi cũng được ông xử với tôi như thế!” Chắc chắn, hắn sẽ được chủ khen và còn ân thưởng cho. Kìa tên trộm suốt đời dùng ơn Chúa chỉ làm làm hại đồng loại và làm nhục Chúa. Thánh Luca ghi thêm chi tiết : chủ nói : “Ta xử với ngươi theo miệng ngươi nói” (Lc 19,22).Tên đầy tớ này là hiện thân môn đệ Giu-đa, hắn cũng là một trong Nhóm 12, nhưng hắn không làm vinh hiển Chúa, thì điều hắn có là chính con người của hắn, hắn tự tiêu diệt mình đến vỡ bụng lòi ruột ra (x Cv 1,18), còn chức vụ Tông Đồ cũng bị cất đi mà trao cho Matthia (x Cv 1,15). Đúng là "Chúa đến xét xử muôn dân theo lẽ công bình" (Tv 98/97,9 : ĐC năm lẻ).
4- CHÚA CẦN CẢ NGƯỜI HÈN KÉM LÀM VINH DANH NGÀI.
Trong lịch sử các thánh, nhiều vị được Chúa trao số vốn nhỏ bé lại làm vinh hiển Chúa nhất. Đan cử :

C Thánh Maria Madalena, một người bị kết án là phụ nữ tội lỗi khét tiếng vì bị bảy quỷ thống trị, thế nhưng khi bà được gặp Đức Giê-su trừ bảy quỷ, từ bấy giờ bà hiến dâng tất cả tài sản cho việc truyền giáo và trở thành người đầu tiên loan báo Tin Mừng Phục Sinh cho thế giới (x Lc 8,1-3 ; Ga 20,18).

C Thánh Gioan Maria Vianey có trí khôn tầm thường, không đủ điểm trong các môn Thần học ở Đại Chủng Viện, nên đã bị Cha Giám đốc sa thải! Nhưng nhờ cha Sở bảo lãnh, Gioan Vianey được trở lại Chủng Viện, và ngài đã trở nên một vị Linh mục thánh thiện, nhiệt tình, gương mẫu, xứng đáng là Bổn mạng các cha Sở!

C Thánh nữ Catharina, vì hoàn cảnh gia cảnh nghèo nên thất học, thế mà nhờ bà biết cầu nguyện cho Hội Thánh đang gặp sóng gió, bà đã thành công làm cho ba Giáo hoàng đang tranh ngôi vị vào những năm 1378-1417, một ở Roma, một ở Bỉ, một ở Pháp từ chức để bầu lại Thủ Lãnh Hội Thánh, thủ đô đặt ở Roma. Vì công đức ấy mà Hội Thánh tôn vinh bà làm Thánh Tiến sĩ. Bởi thế, thánh Phaolô nói : “Thiên Chúa đã chọn sự yếu đuối để bêu nhuốc hạng khôn ngoan và mạnh mẽ, những gì thế gian cho là ti tiện không đáng kể, Thiên Chúa lại cho những điều không không để hủy diệt điều có ra không, hầu không có xác phàm nào dám vênh vang trước mặt Chúa” (1Cr 1,27-29 : Bài đọc năm chẵn). Người hèn kém làm vinh hiển Chúa như thế, huống chi những kẻ giàu nếu để Chúa chiếm dùng, chắc chắn họ làm vinh hiển Chúa hơn nữa. Đan cử :

  • Ông Gia-kêu trưởng ty quan thuế là người giàu có, ông đã bán hết gia tài để chia sẻ theo ý Chúa, bởi đó ông được Chúa xác nhận : “Nhà này được ơn cứu độ, vì người này mới thực là dòng giống của Abraham”. Và ông đã trở nên mẫu người tung hô Đức Giê-su lúc Ngài tiến vào thành Giêrusalem trong vinh quang (Lc 19).
  • Tông Đồ Phaolô, ông rất xuất sắc về mặt văn hóa cũng như về Luật Mô-sê. Về lãnh vực này có lẽ Mười Hai môn đệ Đức Giê-su chọn chưa đáng là học trò của ông Phao-lô. Thế nhưng khi Đức Giê-su chộp được ông, với ơn Chúa trợ giúp, ông đã tận dụng chất xám để làm vinh hiển Chúa không thua kém các Tông Đồ thượng đẳng (x 2 Cr 11,5).
Những mẫu sống Đạo như ông Giakêu, như Tông Đồ Phaolô, là những người làm ứng nghiệm lời kinh : "Hạnh phúc thay dân nào Chúa chọn làm gia nghiệp" (Tv 33/32,12b : ĐC năm chẵn).
Vậy Chúa dùng người hèn kém làm vinh hiển Chúa còn là để kích thích những bậc vị vọng không được thua kém ai trong sứ mệnh làm Tông Đồ cho Ngài. để rồi dù người giàu hay kẻ nghèo đều nhận ra nhờ tình Chúa yêu thương, Ngài đã cộng tác, thúc bách ta làm nhiều việc lành, thậm chí cả sự dữ cũng biến ra điều lành (x Rm 8,28), và một khi đã nhận ra ta được Chúa thương như thế, thì ta cũng phải biết yêu thương đồng loại giúp người anh em gia tăng làm điều tốt, như lời thánh Tông Đồ nhắc nhở : "Chính anh em đã được Thiên Chúa dạy phải thương yêu nhau, tôi khuyên nhủ anh em hãy tiến tới hơn nữa, hãy gắng giữ hòa khí, ai lo việc nấy và lao động bằng chính bàn tay của mình, như chính tôi đã truyền cho anh em. Như vậy, lối sống của anh em sẽ được người ngoài cảm phục, và anh em sẽ không cần nhờ đến ai" (1Tx 4,9-11 : Bài đọc năm lẻ). Những lời khuyên nhủ của thánh Phaolô trên chỉ là nối dài và mở rộng Giới Răn yêu thương Đức Giê-su dạy : "Thầy ban cho anh em một điều răn mới, là anh em hãy yêu thương nhau, như Thầy đã yêu thương anh em" (Ga 13,34 : Tung Hô Tin Mừng).

THUỘC LÒNG
Tên lười tệ kém hòn phân, ai mà đụng nó là tay phủi liền ! (Hc 22,2).





http://phaolomoi.net
LM. GIUSE ĐINH QUANG THỊNH