Hiển thị các bài đăng có nhãn SUY NIEM_BÀI GIẢNG. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn SUY NIEM_BÀI GIẢNG. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 11 tháng 10, 2011

Của Thiên Chúa, hãy trả cho Thiên Chúa

Của Thiên Chúa, hãy trả cho Thiên Chúa
(Suy niệm Tin Mừng Mat-thêu (22, 15-21) trích đọc vào Chúa Nhật 29 thường niên)


Những người biệt phái và những người thuộc phe Hê-rô-đê âm mưu gài bẫy hãm hại Chúa Giê-su. Khởi đầu, họ đưa ra những lời mật ngọt để dụ Người đi vào cạm bẫy: "Chúng tôi biết Thầy là người chân thật và cứ sự thật mà dạy đường lối của Thiên Chúa. Thầy cũng chẳng vị nể ai", rồi tiếp đó, họ tìm cách đưa Chúa Giê-su vào tròng: "Có được phép nộp thuế cho Xê-da không?"
Trả lời đằng nào cũng mắc nạn. Nếu bảo rằng: “hãy nộp thuế” thì người Do-Thái sẽ vin vào đó mà kết án Chúa Giê-su là người ủng hộ đế quốc Rô-ma, phản bội đồng bào; nếu bảo “đừng nộp thuế” thì họ sẽ tố giác với chính quyền Rô-ma rằng Chúa Giê-su xúi dân không nộp thuế.
Chúa Giê-su biết ngay mưu đồ thâm độc của họ, Người lách khỏi cạm bẫy cách tài tình khi đề nghị họ cho Người xem đồng tiền nộp thuế rồi yêu cầu họ trả lời hình và hiệu được khắc trên đồng tiền là của ai. Họ trả lời: "của Xê-da". Chúa Giê-su mượn cơ hội đó để nêu lên cho mọi người một nhận định đáng quan tâm: "của Xê-da, trả về Xê-da; của Thiên Chúa, trả về Thiên Chúa."
***
1. Mọi sự đều là của Chúa, nếu Người lấy đi, ta chẳng còn gì.

Cách đây trăm năm, vào thời Pháp thuộc, đời sống người dân Việt chúng ta còn rất thiếu thốn, cả xã Xuân Quang chỉ có nhà ông Xã trưởng là giàu có vì ông ta có cả trăm mẫu ruộng phát canh thu tô. Cậu Cả con ông xã trưởng được Bố cho đi học trường Tây nên ăn mặc như Tây. Cậu còn sắm cả xe đạp nữa, nên khi đạp xe về nhà ăn tết, cả làng kéo nhau ra đường trầm trồ ngắm nghía, vì thời đó, ít ai biết xe đạp là gì.
Tư Còm là người giúp việc cho nhà ông xã trưởng, vì thân phận nghèo hèn nên suốt năm chỉ ở trần và đóng khố, nay thấy Cậu Cả ăn mặc bảnh bao: áo sơ mi, cà vạt, mặc quần tây, đi giày tây, đội nón nỉ, lại cỡi trên một chiếc xe đạp mới toanh, nên trố mắt nhìn Cậu Cả không chớp mắt, với ánh mắt thèm thuồng khao khát.

Biết Tư Còm quá mê áo xống trang phục của mình, Cậu Cả cho Tư Còm mượn mặc thử cho thỏa lòng ao ước. Thế là Tư Còm, từ thân phận một người giúp việc nghèo nàn, bỗng nhiên trở nên một chàng công tử hào hoa với sơ-mi cà-vạt, quần tây, giày tây, nón nỉ… đạp chiếc xe mới toanh lượn vòng vo khắp làng, đi đến đâu cũng bật chuông reng reng cho mọi người chú ý.
Mãi đến chiều tối, khi đói bụng về nhà, Tư Còm cởi trả lại hết cho Cậu Cả. Giờ đây, Tư Còm trở lại nguyên hình một người giúp việc nghèo nàn quanh năm ở trần đóng khố.
Chúng ta cũng vậy. Mọi sự ta có đều là của Chúa tạm ứng cho ta hưởng dùng. Rồi mai đây, Chúa sẽ lấy lại. Thử hỏi lúc đó còn gì cho chúng ta!
Nhờ từng hơi thở Chúa ban, chúng ta còn tồn tại đến hôm nay; nếu Chúa cất đi, chúng ta tắt hơi sau năm phút. Nhờ ánh sáng mặt trời Chúa ban, chúng ta được sưởi ấm và được sống; nếu Chúa lấy đi, chúng ta sẽ chết cóng vì lạnh sau nửa tiếng đồng hồ…
Mọi sự ta có đều là của Chúa tạm ứng cho ta hưởng dùng, rồi mai đây Chúa sẽ lấy lại, chúng ta chẳng còn gì.

2. Chúa trao cho ta vô vàn, ta biết lấy gì đáp lại hồng ân?
Trong đời sống xã hội, hầu hết mọi người đều biết đáp nghĩa đền ơn. Bánh ít đưa đi, bánh dì đưa lại. Có qua có lại mới toại lòng nhau. Có vay có trả là lẽ thường tình trong đời sống.
Nợ người đời tuy ít mà người ta còn lo đáp đền sòng phẳng, huống là những món nợ rất lớn đối với Thiên Chúa toàn năng.
Chân Phước An-rê Phú Yên là một vị thánh tử đạo rất trẻ, là học trò của cha Đắc Lộ. Thầy được lãnh bí tích rửa tội năm 15 tuổi, được đào tạo và trở thành giáo lý viên năm 17 tuổi và đến năm 19 tuổi thì bị quan quân bắt bớ.
Thầy vui lòng được chết để làm chứng cho Tin Mừng và cho Chúa Ki-tô. Ước vọng của thầy là muốn dâng hiến trọn vẹn cuộc đời để đền đáp lại ân tình của Chúa. Ước vọng đó được thầy diễn tả qua câu nói: "Đem mạng sống đáp đền mạng sống, lấy tình yêu đáp trả tình yêu."
Thiên Chúa đã yêu thầy vô cùng thì thầy cũng đáp lại bằng tình yêu rộng lớn. Thiên Chúa đã chết cho thầy thì thầy cũng muốn dâng hiến mạng sống mình cho Chúa. Bằng cách đó, chân phước An-rê Phú Yên đáp lại lời Chúa Giê-su mời gọi trong Tin Mừng hôm nay: “Hãy trả về cho Thiên Chúa những gì thuộc về Thiên Chúa.”
Nguyện xin Thiên Chúa giúp chúng ta đừng vô ơn bạc nghĩa với Thiên Chúa là Đấng đã trao hiến tất cả cho chúng ta nhưng sẵn sàng dâng lại cho Chúa tất cả những gì Chúa ban, từ thời giờ, sức lực, trí tuệ đến tài năng, của cải và trọn cuộc sống để phụng sự Chúa và để báo đền vô vàn hồng ân Chúa đã rộng ban.





Linh mục Inhaxiô Trần Ngà

Thứ Bảy, 20 tháng 8, 2011

Niềm tin của phêrô – niềm tin của chúng ta

Chúa nhật XXI TN A
Is 22:19-23, Rm 11:33-36, Mt 16:13-20
NIỀM TIN CỦA PHÊRÔ – NIỀM TIN CỦA CHÚNG TA


Trong một gia đình có 10 người con, là cha là mẹ thì ai ai cũng yêu thương hết 10 người con đó cả. Đó là điều hết sức bình thường, đó là lẽ tự nhiên. Thế nhưng, trong cái bình thường, trong cái tự nhiên đó bỗng dưng có một chút gì đó khác thường một chút. Khác thường một chút đó là trong 10 người đó thì bảo đảm có 1 hoặc 2 người được thương hơn cả. Chuyện này ban đầu xem ra khó lý giải nhưng cũng chẳng khó là mấy vì lẽ 1 hay 2 đứa được thương hơn là vì nó gắn kết, nó gần gũi cha mẹ hơn những đứa khác.
Có người sẽ lên tiếng cho rằng làm như vậy, sống như vậy là bất công nhưng sự thực nó là như thế ! Người ngoài sẽ nghĩ thế, sẽ nói thế nhưng trong gia đình người ta thấy cũng là chuyện bình thường vì Chúa sinh ra mỗi người một tính một nết, mỗi người một lối sống không ai giống ai để rồi tình cảm dành cho nhau nó cũng hơi khan khác một chút ! Năm ngón tay còn có ngón dài ngón ngắn nên chuyện mà thương đứa này hơn một chút cũng chẳng là gì cả. Đừng lấy chuyện đó làm to chuyện, đừng lấy chuyện đó làm thành chuyện ám ảnh trong lòng ta. Nếu muốn thương hơn thì hãy sống sao cho được thương hơn chứ đừng ganh tỵ, đừng nói hành nói tỏi.
Trong tông đồ đoàn, chúng ta “rảo” qua các Tin Mừng và đặc biệt với Tin Mừng thứ tư là Tin Mừng theo Thánh Gioan hay còn gọi là môn đệ Chúa yêu chúng ta sẽ thấy tình cảm này. Vì quá yêu Chúa để rồi người môn đệ này khi viết lại Lời Chúa cũng dành cho mình một cái tên khác “người môn đệ Chúa yêu”. Mà thật ! Nhìn vào hình ảnh để lại của bữa Tiệc Ly, chúng ta thấy hình ảnh hết sức đẹp của Gioan đó là Gioan tựa đầu vào ngực Thầy mình. Yêu lắm nên mới có cử chỉ, thái độ, hành động như vậy.
Hôm nay, khi Chúa Giêsu hỏi bang quơ các môn đệ : "Người ta nói Con Người là ai?" thì các môn đệ đưa ra bốn đáp án của người ta : Là Gioan Tẩy Giả, là Êlia, là Giêrêmia, là một ngôn sứ nào đó. Như vậy, thật sự không phải là bốn mà là nhiều vì ngôn sứ nào đó nghĩa là quá nhiều ngôn sứ vì trải dài Thánh Kinh Cựu Ước, các môn đệ không phải chỉ có nghe, chỉ có thấy 3 ngôn sứ như các ông đã “điểm mặt chỉ tên” nhưng còn nhiều ngôn sứ khác nữa.
Sau khi thăm dò ý của bà con dân chúng, Chúa Giêsu bắt đầu hỏi ý kiến của anh em, của các môn đệ, của những người sống gần gũi mình : "Còn anh em, anh em bảo Thầy là ai?". Ông Simon nhanh nhảu không cần suy nghĩ đáp : "Thầy là Đấng Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống.". Nghe như vậy, Chúa Giêsu : "Này anh Simon con ông Giôna, anh thật là người có phúc, vì không phải phàm nhân mặc khải cho anh điều ấy, nhưng là Cha của Thầy, Đấng ngự trên trời. Còn Thầy, Thầy bảo cho anh biết: anh là Phêrô, nghĩa là Tảng Đá, trên tảng đá này, Thầy sẽ xây Hội Thánh của Thầy, và quyền lực tử thần sẽ không thắng nổi. Thầy sẽ trao cho anh chìa khoá Nước Trời: dưới đất, anh cầm buộc điều gì, trên trời cũng sẽ cầm buộc như vậy; dưới đất, anh tháo cởi điều gì, trên trời cũng sẽ tháo cởi như vậy." Chúa Giêsu không hề khen Phêrô. Chúa Giêsu nói rằng Phêrô có phúc vì cái chuyện “Con Thiên Chúa hằng sống” không tự Simon nói mà là do Cha của Thầy mạc khải cho.
Rõ ràng, cùng trong nhóm 12 nhưng Phêrô được cái phúc là được Thiên Chúa Cha mạc khải. Nếu nói, nếu nghĩ, nếu nhìn với con mắt bình thường người ta sẽ nói rằng Thiên Chúa không công bằng. Thiên Chúa thì lại khác, Thiên Chúa có cái nhìn, cái lượng giá không như con người đó là Thiên Chúa thấu nhìn bên trong. Thiên Chúa thấy rõ được lòng của mỗi người. Điều này, Thánh Phaolô vừa xác tín trong thư Ngài gửi cho giáo đoàn Rôma : “Anh em thân mến, sự giàu có, khôn ngoan và thông suốt của Thiên Chúa sâu thẳm dường nào! Quyết định của Người, ai dò cho thấu! Đường lối của Người, ai theo dõi được! Thật vậy, ai đã biết tư tưởng của Chúa? Ai đã làm cố vấn cho Người? Ai đã cho Người trước, để Người phải trả lại sau? Vì muôn vật đều do Người mà có, nhờ Người mà tồn tại và quy hướng về Người. Xin tôn vinh Thiên Chúa đến muôn đời! A-men”.
Niềm tin của Phêrô là vậy còn niềm tin của chúng ta ra sao ? Chúng ta có tuyên xưng như Phêrô hay không hay chúng ta tuyên xưng một thần nào đó, một tượng nào đó do chúng ta dựng nên ? Niềm tin của chúng ta đặt nơi Chúa từ ngày nhận bí tích Thanh Tẩy đến nay nó như thế nào hay nó tàn phai theo năm tháng. Thiên Chúa vẫn yêu thương con người, yêu thương chúng ta nhưng đứng trước tình thương đó niềm tin, thái độ của chúng ta ra sao ?
Thiên Chúa có cách của Thiên Chúa. Thiên Chúa ban ơn cứu độ cho mọi người nhưng những ai đưa tay đón nhận thì ơn cứu độ đó mới đến được. Cũng như trời mưa như trút nước, chỉ những ai đưa ly, đưa tô, đưa thay, đưa xô, đưa chậu ra hứng mới có được nước mưa. Những ai không đưa ra thì sau khi trời tạnh làm sao có được những giọt nước mưa mát lạnh mà uống được ?
Tâm tình của con người dành cho Thiên Chúa cũng như người ta lấy vật dụng ra hứng nước mưa vậy. Hễ ai đưa vật dụng to thì được hưởng nhiều, ai đưa ít thì hưởng ít. Cũng như các môn đệ nhưng có lẽ Phêrô nhiệt thành hơn an hem, Gioan yêu Chúa hơn anh em khác để rồi tình yêu của Chúa Giêsu dành cho các Ngài “nhỉnh” hơn người khác một chút. Nhìn bề ngoài thì ai cũng như ai, ai cũng là những người chài lưới, ai cũng là người lao động và ai cũng là môn đệ của thầy Giêsu cả nhưng người nào gắn kết hơn, người nào yêu hơn sẽ được nhận lại nhiều hơn.
Như Chúa nói, lời tuyên tín ấy không bởi do Phêrô mà do ơn từ Thiên Chúa Cha và Phêrô là người có phúc. Thật ra thì Phêrô trong tông đồ đoàn cũng như mọi người, cũng nóng nảy, cũng cục tính cục nết chứ đâu có dịu dàng hay “đạo đức” hơn ai khác đâu nhưng vì do ân huệ của Thiên Chúa Cha, do phúc của Thiên Chúa Cha dành cho Phêrô, do ơn mạc khải từ Thiên Chúa Cha cho Phêrô để Phêrô được hưởng.
Một chi tiết nhỏ nhưng hết sức quan trọng là sau lời khen của Chúa Giêsu và tên mới mà Chúa Giêsu đặt để cho Phêrô thì Chúa Giêsu lại cấm không cho các môn đệ đi nói cái danh xưng, danh Thánh mà Phêrô vừa tuyên xưng. Chúa Giêsu có lý do của Ngài nên Ngài nói như vậy. Nước Trời, Con Thiên Chúa Hằng Sống … tất cả là mầu nhiệm. Mầu nhiệm có đó, mạc khải có đó nhưng mầu nhiệm và mạc khải tỏ lộ cho những tấm lòng thành chứ không thể nào vất vung vít được. Mầu nhiệm có đó, mạc khải có đó nhưng bộc lộ cho những tấm lòng, cho những người sẵn lòng đưa tay ra để đón nhận như Phêrô, như các môn đệ, như những người tin theo Thầy Giêsu.
Nếu như chúng ta gắn kết với Chúa Giêsu như Phêrô, như Gioan, như các môn đệ khác gắn kết thì chúng ta cũng được Thiên Chúa tỏ lộ mạc khải như Phêrô vậy. Có lẽ vì chúng ta như thế nào đó để rồi mầu nhiệm Nước Thiên Chúa có đó, Chúa Giêsu có đó nhưng lòng chúng ta cứ trơ trơ ra như đá vậy.
Cứ thử xem nếu như ta gắn bó cuộc đời ta mật thiết như Phêrô, như Gioan gắn bó với Chúa thử xem sao ? Không chỉ đơn giản là tuyên xưng Chúa Giêsu là Con Thiên Chúa hằng sống mà còn thấy, còn được mạc khải những mầu nhiệm Nước Trời tự Thiên Chúa Cha.
Chúng ta, những người chịu phép Thanh Tẩy, mang danh Giêsu trong cuộc đời chúng ta có thể là mười, hai mươi, năm mươi, bảy mươi năm nhưng chúng ta có tuyên tín được như Phêrô hay không ? Hay là chúng ta chỉ tôn thờ Chúa ngoài môi ngoài miệng một cách máy móc chứ không dám dõng dạc tuyên xưng như Phêrô. Phêrô không chỉ tuyên xưng mà thôi nhưng còn sống cả một đời với lời tuyên xưng ấy.
Xin Thánh Phêrô chuyển cầu cho chúng ta để rồi chúng ta cũng can đảm tuyên xưng Chúa Giêsu là Con Thiên Chúa hằng sống như Thánh Phêrô. Và hơn thế nữa, xin Ngài chuyển cầu và thêm ơn cho chúng ta để chúng ta can đảm sống lời mà mình tuyên xưng như Ngài vậy. Anmai, CSsR

Thứ Hai, 15 tháng 8, 2011

Nụ cười của đức mẹ





Nụ cười của Đức Mẹ


(Bài giảng Lễ Đức Mẹ Hồn Xác Lên Trời tại TTHH Thánh Mẫu Tàpao 13.8.2011)
 
 
Khởi đầu Thánh lễ, khi xông hương trước tượng Đức Mẹ Tàpao, bất giác nhìn kỹ miệng Mẹ, tôi có cảm tưởng Mẹ đang mỉm cười, một nụ cười rất đặc biệt, một nụ cười tươi như hoa, một nụ cười bao la như đất trời. Thực tình, tôi không hiểu tại sao mình có cảm tưởng về nụ cười đặc biệt ấy, mãi đến giờ này, qua trang Tin Mừng của Thánh lễ hôm nay, tôi mới có cơ sở để đưa ra lời lý giải.
Lý do thứ nhất để Đức Maria tươi cười bởi vì Thiên Chúa đã ban cho Mẹ những hồng ân trọng đại. “Đấng Toàn Năng đã làm cho tôi biết bao việc trọng đại”, đó là câu trả lời của Mẹ cho băn khoăn của con người về niềm vui của Mẹ. Cộng đoàn biết trong đời sống và trên hành trình đức tin, Đức Maria đã được hồng ân của Chúa bao bọc, “đầy ơn phúc” từ thuở được thai dựng cho đến lúc mãn phần và còn mãi về sau, trong đó có bốn đặc ân mà chúng ta đã thuộc nằm lòng: hai đặc ân từ thuở nào Giáo Hội đã tuyên xưng và hai đặc ân khác Giáo Hội mới định tín gần đây. Hai đặc ân cổ thời chúng ta đã quen hát: “Lạy Mẹ Maria, Mẹ Thiên Chúa, Mẹ Đồng Trinh”. Hát lên câu ấy là ta đã tuyên xưng hai đặc ân nền tảng đời Mẹ. Còn hai đặc ân “Vô Nhiễm Nguyên Tội” và “Hồn Xác Lên Trời” thì chỉ mới được định tín trên dưới một thế kỷ nay thôi. Trước đó, dù chưa có quy định cho lòng tin nhưng vẫn mở ra cho tình yêu mến nơi các tín hữu, để rồi khi được định tín “Mẹ xác hồn được đưa về trời” thì lúc bấy giờ mới làm bừng lên niềm vui rõ nét trong lòng Mẹ cũng như trong lòng các tín hữu. Vì thế, có thể xem đây là lý do trước hết để ghi nhận về hình ảnh Mẹ vui mừng.
Lý do thứ hai khiến Đức Maria tươi cười gắn liền với tín điều “Mẹ Hồn Xác Lên Trời”. Có nhiều tín hữu không hiểu tại sao Hội Thánh lại tuyên xưng như thế, đơn giản vì họ tách rời tín điều này khỏi học thuyết tội nguyên tổ. Đức Maria vì không nhiễm vương tội truyền nên cũng không phải chịu hậu quả của tội truyền, không biết đến sự chết, không phải chịu cảnh tan rã xác thân, vì vậy Mẹ được đưa lên trời cả hồn lẫn xác. Đức Maria vì gắn bó với ơn cứu độ của Chúa Kitô, con Mẹ, nên Mẹ được hưởng ơn cứu độ ấy trước mọi người, như Mẹ nói Trong bài Phúc Âm hôm nay “Thần trí tôi hớn hở vui mừng trong Thiên Chúa, Đấng cứu độ tôi”. Giáo Hội tin trên trời có linh hồn và thân xác Đức Maria. Tất nhiên thân xác này đã được biến đổi bởi ơn Phục Sinh của Đức Kitô. Mẹ vui mừng vì hồng ân riêng của Mẹ đã được chính Giáo Hội, con cái của Mẹ là chúng ta hôm nay đưa vào trong nội dung lòng tin của mình. Trước khi yêu mến Mẹ chúng ta đã tin Mẹ lãnh nhận được những hồng ân trọng đại như thế. Thấy con cái cùng đồng cảm hân hoan, vì thế mà Mẹ nở nụ cười.
Lý do thứ ba để Đức Maria hân hoan vui mừng là bởi vì những gì Mẹ đã nhận được lại trở thành những gì Mẹ sẽ trao ban. Mẹ là đối tượng của niềm hy vọng trần thế. Mẹ đã lãnh nhận được ơn Chúa tràn đầy để khi được cất nhắc lên trời cả hồn lẫn xác, thì không phải là lúc Mẹ xa rời, xa cách và xa lạ với cuộc sống trần thế, mà ngược lại, là điều kiện để Mẹ gần gũi với con cái trần thế hơn cả bao giờ. Chính đây là niềm vui giải mã nụ cười của Đức Maria hôm nay. Mẹ là người đi đầu cho ta được tiếp bước. Mẹ là người đi trước cho ta được theo sau. Và Mẹ trong Giáo Hội lữ hành là người đi mau để mỗi người chúng ta được níu kéo dắt dìu. Hành trình của Mẹ không phải là hành trình đơn độc hoặc là những bước đơn hành, nhưng là hành trình nhịp cùng Giáo Hội trong đó có những bước chân rất của đông đảo con cái Mẹ nữa. Khi nhìn thấy con cái đặt niềm tin nơi Mẹ như lúc nãy trong giờ khấn qua tiếng hát “Mẹ nguồn cậy trông” và lúc này qua ơn lành trong thánh lễ, chắc chắn biểu tỏ của Mẹ phải là một nụ cười rạng rỡ hân hoan.
Nhưng để nhận được những ơn lành từ Mẹ Hồn Xác Lên Trời thì chính mỗi người chúng ta cũng phải hoà vào dòng chảy niềm vui ấy bằng cách thực hiện những việc bác ái, những việc tốt lành, những việc đạo đức trong cuộc sống hôm nay. Thiên đàng là món lời tương lai khi chúng ta biết đầu tư vốn liếng bằng chính cuộc sống hiện tại. Và đây chính là niềm an ủi, niềm cậy trông mở ra cho mỗi người. Không phải vô tình mà bài Phúc Âm trong lễ mừng Mẹ Hồn Xác Lên Trời, mầu nhiệm cao vời cuối đời Đức Mẹ, lại chọn lời kinh Magnificat của Đức Mẹ hân hoan dâng lên Chúa tại cửa nhà bà Êlisabeth ngày lễ Thăm Viếng, mà ở đó đã hàm chứa một lời kêu gọi: nếu muốn được chia sẻ niềm vui hạnh phúc cùng Mẹ mai ngày, thì ngay từ hôm nay cũng phải thăng tiến đời sống đạo đức của mình bằng những việc bác ái nho nhỏ mình dành cho nhau: cá nhân này dành cho cá nhân khác; gia đình này cho gia đình kia và cộng đoàn này chia sẻ cho cộng đoàn khác nữa. Như vậy niềm vui không chỉ vò võ một mình nhưng đã được nhân tăng để trở thành niềm vui lớn mãi. Niềm vui góp lại thành niềm vui lớn là thế. Góp chung với niềm vui của Đức Maria chắc chắn vốn liếng của chúng ta sẽ sinh lợi. Nếu Mẹ đã được về trời cả hồn lẫn xác thì mai ngày chúng ta cũng sẽ được chia sẻ với Mẹ niềm vui ấy trên thiên đàng.
Đó là ba lý do thiết nghĩ có thể lý giải nụ cười của Đức Maria trong niềm vui hạnh phúc thiên đàng nhìn xuống đoàn lũ con cái trần gian là chính chúng ta hôm nay. Cách riêng tại Trung Tâm Thánh Mẫu Tàpao đây, chắc các vị đến với Mẹ hàng tháng cũng nhận thấy bầu khí hành hương có những nét diễn tả linh thiêng hơn và việc đạo đức cũng có những hình thức sốt sắng hơn. Mỗi người là nhân tố tích cực làm nên nét tươi trẻ ở nơi đây, cũng như mọi người đều có phần đóng góp của mình vào sự sinh động của Trung tâm Thánh Mẫu này. Không dám nói nhiều, chỉ xin góp một ý rất nhỏ, đó là: nếu như niềm vui cộng đoàn hành hương đã góp phần hình thành ở nơi đây thì xin cũng diễn tả niềm vui ấy cho trọn vẹn. Đến đây quý vị gặp thảm cỏ xanh với những công trình xây dựng mỗi ngày một rõ nét hơn, xin quý vị cũng góp phần vào đó bằng việc chăm chút giữ gìn để niềm vui chung được lớn mãi. Chỉ một ý nhỏ đó thôi mà thực hiện được thì kể từ lễ Mẹ Hồn Xác Lên Trời hôm nay, Trung Tâm này biết ơn quý vị đã đành, mà Đức Mẹ cũng còn tươi cười hơn nữa. Và thiết nghĩ đó cũng là một đóng góp thiết thực mỗi người có thể làm được cho Trung tâm Thánh Mẫu Tàpao này.
Xin chúc tất cả những ai mang thánh hiệu Maria mừng Bổn Mạng dịp này cũng nhận được chứa chan ơn lành từ lời chuyển cầu của Mẹ và cũng chúc cộng đoàn hành hương tại Trung tâm Thánh Mẫu Tàpao này, luôn luôn giữ được niềm vui hạnh phúc, hạnh phúc vì biết rằng trong đời chúng ta có Mẹ Maria và trên mọi nẻo hành trình chúng ta luôn có nụ cười của Mẹ tháp tùng, cho dẫu hành trình niềm tin không thiếu những ba đào sóng gió. Xin dâng tất cả cộng đoàn cho tình thương và nụ cười tươi tắn của Mẹ hôm nay qua vần thơ nhẹ nhàng:
Mười ba tháng Tám đẹp ngời,
Mẹ Tàpao, Mẹ Lên Trời yêu thương.
Cho đoàn con cái muôn phương,
Về đây sum họp hành hương kính mừng.



+ Gm. Giuse Vũ Duy Thống