Hiển thị các bài đăng có nhãn Kính Đức Mẹ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Kính Đức Mẹ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 11 tháng 10, 2011

ánh cửa không bao giờ đóng - tấm lòng của Mẹ luôn mở

Cánh cửa không bao giờ đóng - tấm lòng của Mẹ luôn mở




Một hôm lang thanh trên mạng, tôi bắt gặp một câu chuyện với nội dung như sau: Có một cô gái mới có 18 tuổi, đang sống trong gia đình có nề nếp, khuôn phép với bà mẹ của mình. Một hôm, cô bỗng chán sống chung với Mẹ, muốn tự do nên đã nói với mẹ: “Con chán sống với mẹ lắm rồi, con đi đây!” Thế là cô bỏ nhà đi, lấy thế giới bao la làm nhà mình. Tuy nhiên, vì không nghề nghiệp, cô chẳng tìm ra việc làm, nên phải làm gái đứng đường, đem thân xác, hình hài mình ra làm thứ để mua bán, đổi chác. Năm tháng cứ thế trôi qua, mẹ cô ngày càng già đi vì nhớ con. Trong khi cô càng trượt dài trong lối sống sa đọa của mình. Không còn chút liên lạc nào giữa hai mẹ con trong những năm tháng ấy. Nghe đồn về lối sống của con gái mình, bà mẹ đã đi tìm con trong khắp thành phố. Bà lân la đến từng nhóm cứu trợ với lời thỉnh cầu đơn giản: “Làm ơn cho tôi chưng tấm hình ở đây!” Đó là tấm hình một bà mẹ tóc muối tiêu, mỉm cười với hàng chữ: "Mẹ vẫn yêu con... Hãy về nhà đi con!".
Vài tháng trôi qua, vẫn không có gì xảy ra. Rồi một ngày, cô gái đến toán cứu trợ nọ để nhận một bữa ăn cứu đói. Ban đầu, cô không để ý đến tấm hình vì mãi lo nhận thức ăn. Nhưng khi đã nhận gói thức ăn cứu trợ xong, cô đi ngang và liếc qua tấm hình, bất chợt, cô nhận ra khuôn mặt dù nhăn nheo, cằn cỗi nhưng là mẹ mình. Cô đến xem kĩ bức ảnh. Đúng rồi, đúng là mẹ cô và cả những điều bà viết nữa: "Mẹ vẫn yêu con... Hãy về nhà đi con!". Lúc đó, trời đã tối nhưng bức hình đã làm cô gái xúc động, ôm mặt bậc khóc rồi cô quyết định phải chạy bộ về nhà. Về đến nhà, trời đã sáng tỏ. Cô sợ hãi khép nép không biết sẽ phải nói ra sao với mẹ. Khẽ gõ cửa, cô thấy cửa không khoá. Cô nghĩ chắc có trộm vào nhà. Lo lắng cho sự an toàn của mẹ mình, cô chạy vội vào buồng ngủ của bà và thấy bà vẫn đang ngủ yên. Cô đánh thức mẹ mình dậy và nói: “Mẹ ơi, con đây! Con đây! Con đã về nhà rồi, xin tha thứ cho con!” Không tin vào đôi mắt mình, bà mẹ lau nước mắt rồi hai mẹ con ôm chầm lấy nhau. Cô gái nói với mẹ: “Mẹ à, con lo quá. Thấy cửa không khoá, con cứ nghĩ nhà có trộm!” Bà mẹ nhìn con âu yếm: “Không phải đâu con à! Từ khi con đi, cửa nhà mình chưa bao giờ khoá. Mẹ sợ lúc nào đó con trở về mà mẹ không có ở đây để mở cửa cho con!” Và cô gái lại gục đầu vào lòng mẹ, bật khóc!
Đọc câu chuyện trên, tôi không biết thực hư như thế nào, chính xác đến đâu, chỉ biết rằng câu chuyện giúp cho tôi hiểu được điều mà ông cha ta thường nói về người mẹ:“Nuôi con chẳng quản chi thân. Chổ ướt mẹ nằm, chổ ráo con lăn”. “Con ho lòng mẹ tan tành. Con sốt lòng mẹ như bình nước sôi”. Cũng như bao người mẹ khác, tấm lòng của người mẹ trong câu chuyện trên thật bao la rộng lớn, dù cô con gái đối xử bất hiếu với mình, nhưng người mẹ không vì thế mà từ bỏ con mình, lại luôn tìm cách để đưa đứa con trở về với mình. Cánh cửa không bao giờ đóng nói lên tất cả: đó là tấm lòng yêu thương rộng mở vô bờ của người mẹ dành cho cô con gái của mình.
Hình ảnh người mẹ trần thế trong câu chuyện trên gợi cho tôi về một người mẹ thiêng liêng khác. Đó là Mẹ Maria. Nếu người mẹ trần thế thương con cái một thì Mẹ Maria thương con cái mười, thương rất nhiều, bằng chứng là:
- Vì thương nhân loại, Mẹ Maria đã chấp nhận thưa hai tiếng “xin vâng”. Với hai tiếng “xin vâng”, Mẹ Maria đã từ bỏ ý riêng, cuộc sống riêng để chọn lấy chương trình cứu độ của Thiên Chúa.
- Vì thương nhân loại, Mẹ đã cưu mang, sinh hạ, chăm sóc và dưỡng nuôi Chúa Giêsu là Đấng Cứu Độ. Đặc biệt, Mẹ đã hiến dâng “Con của Mẹ” để làm của lễ đền tội thay cho nhân loại. Mẹ đã góp phần vào trong chương trình cứu độ của Đức Kitô.
- Vì thương nhân loại, Mẹ đã nhận lời trăn trối của Chúa Giêsu- con Mẹ- trên thập giá. Chúa Giêsu trao phó Thánh Gioan cho Mẹ. Và Mẹ đã nhận Thánh Gioan - đại diện cho nhân loại- làm con của Mẹ. Điều đó, cũng có nghĩa là Mẹ nhận tất cả chúng ta là con cái của Mẹ.

- Vì thương nhân loại đang sống trong đau khổ, tội lỗi, mà Mẹ đã mở cửa lòng để hiện ra nhiều lần ở Lộ Đức, ở La Vang, ở Fatima, … Mẹ hiện ra để bảo vệ, ban ơn, dạy dỗ, nhắc nhở và khuyên răn. Đặc biệt, ngày 13-10-1917, Mẹ đã hiện ra với ba trẻ Phanxicô, Lucia và Giaxinta ở Fatima để chỉ cho mọi người phương cách trở về nhà Chúa sum họp cùng Mẹ: Sám hối đền tội - Tôn sùng trái tim Mẹ và nhất là siêng năng lần chuỗi Mân Côi.
Có thể nói, Mẹ Maria rất thương nhân loại, thương từng người trong đó có tôi. Mẹ muốn con cái của Mẹ sống thánh thiện, sống yêu thương, sống bác ái để trở về cùng mẹ hưởng hạnh phúc Nước Trời. Nhưng nhiều khi, nhìn lại, tôi cũng thấy mình giống như cô con gái trong câu chuyện trên, đã vô ơn đối với Mẹ. Lắm khi, tôi chán Mẹ, bỏ Mẹ mà đi hoang, không sống những điều Mẹ dạy. Tôi đã làm cho Mẹ phải buồn, phải khóc, phải đau khổ. Mẹ buồn vì tôi sống xa Chúa, xa Giáo Hội và xa cách anh em mình. Mẹ khóc vì tôi sống trong tội lỗi ngập tràn mà cánh cửa lòng Mẹ mở lại không chịu vào.
Hôm nay, nhân tháng Mân Côi, tháng Đức Mẹ hoa hồng, tháng Đức Mẹ của tình yêu thương. Như cô gái trong câu chuyện trên, tôi cũng muốn trở về để ôm lấy Mẹ, xin lỗi Mẹ và cám ơn Mẹ. Xin lỗi Mẹ vì những thiếu sót, lỗi lầm của tôi làm Mẹ đau, Mẹ buồn đến nỗi khóc. Cám ơn Mẹ vì những ơn lành mà nhờ Mẹ cầu bầu cùng Chúa cho tôi được lãnh nhận trong suốt thời gian vừa qua. Tôi muốn làm điều đó, bởi tôi hiểu rằng dù tôi có bất kính, bất hiếu với Mẹ, thì tôi vẫn tin: cửa lòng của Mẹ không đóng với tôi bao giờ.

Savio Minh Trí

Tràng chuỗi mân côi bao trùm trái đất



TRÀNG CHUỖI MÂN CÔI BAO TRÙM TRÁI ĐẤT




... Ông Daniel O'Connel (1775-1847) là chính trị gia Công Giáo nổi tiếng người Ái-nhĩ-lan từng tranh đấu cho cuộc giải phóng đất nước Ái-nhĩ-lan Công Giáo ra khỏi ách thống trị của người Anh. Nhưng ông Daniel O'Connel còn là chính trị gia Công Giáo nổi tiếng vì lòng đặc biệt yêu mến lần hạt Mân Côi.

Ông Daniel O'Connel chào đời tại Cahirciveen, thuộc miền Kerry, nước Ái-nhĩ-lan, trong một gia đình Công Giáo thật đạo đức. Lúc trưởng thành, ông tham gia các hoạt động chính trị và được đề cử làm thủ lãnh Hiệp Hội Công Giáo Ái-nhĩ-lan chuyên tranh đấu ôn hòa chống lại sự thống trị của người Anh. Hiệp Hội Công Giáo Ái-nhĩ-lan thành hình năm 1923. Năm 1828, ông Daniel O'Connel được bầu vào nghị viện Ái-nhĩ-lan, mặc dầu bị xem là thiếu tư cách ứng cử! Năm sau, 1929, ông thành công trong dự án giải phóng người Công Giáo Ái-nhĩ-lan. Năm 1841, ông được bầu làm thị trưởng thành phố Dublin. Nhưng ông không dám tách rời Ái-nhĩ-lan ra khỏi Vương quốc thống nhất Anh.

Ngoài tất cả những hoạt động chính trị đáng chú ý trên đây, ông Daniel O'Connel có một ưu điểm nổi bật, vượt trên tất cả mọi hoạt động trần thế:
- Ông là tín hữu Công Giáo nhiệt thành!

Mỗi ngày, ông tham dự Thánh Lễ và đọc kinh Nhật Tụng. Sau khi ông Daniel O'Connel qua đời, trong số giấy tờ tài liệu của ông, người ta tìm thấy tờ dốc lòng:

- Tránh xa các dịp xấu, dịp tội.
- Mỗi ngày đọc ba kinh TIN, CẬY, MẾN.
- Hàng ngày dành một ít thời giờ để suy niệm.
- Thưng xuyên đọc lời nguyện tắt kính ĐỨC MẸ.
- Tránh phạm các tội nhẹ.
- Mỗi ngày sốt sắng cầu xin Chúa ban cho ơn được chết lành.

Sau cùng, ông Daniel O'Connel là tín hữu Công Giáo có lòng đặc biệt sùng kính Đức Nữ Trinh Rất Thánh MARIA. Trong thời kỳ còn làm nghị sĩ, một ngày, nơi nghị viện Ái-nhĩ-lan bàn cãi một vấn đề thật sôi nổi. Vấn đề cần giải quyết vừa khẩn cấp vừa khéo léo. Nhưng chính lúc ấy lại vắng bóng nghị sĩ Daniel O'Connel.

Người ta tức tốc đi tìm ông. Một người bạn tìm thấy ông Daniel O'Connel đang quỳ gối lần hạt Mân Côi trong một căn phòng vắng. Người bạn tha thiết khẩn nài ông Daniel O'Connel hãy đến ngay phòng họp của nghị viện. Nhưng ông Daniel O'Connel vẫn bình tĩnh quỳ yên tại chỗ và trả lời:
- Hãy để tôi lần xong tràng chuỗi Mân Côi này. Chính tràng chuỗi Mân Côi mới có sức mạnh giải quyết vấn đề trầm trọng của đt nưc Ái-nhĩ-lan chúng ta hơn bất cứ diễn văn hùng hồn nào khác!

... Nhân vật nổi tiếng khác có lòng mộ mến tràng chuỗi Mân Côi là văn sĩ Nino Salvaneschi (1886-1968), người Ý. Vào những năm cuối cùng, ông hoàn toàn bị mù. Ông qua đời tại Torino (Bắc Ý) trước sự thương tiếc và khâm phục của mọi người. Cuộc đời mù lòa của ông như được soi dẫn bởi một luồng sáng nhiệm mầu khiến ông luôn điềm tĩnh và tươi vui. Luồng sáng nhiệm mầu ấy chính là tràng chuỗi Mân Côi.

Tràng chuỗi Mân Côi là bảo vật thánh thiêng không bao giờ lìa xa ông. Người ta luôn luôn trông thấy hình ảnh: các ngón tay ông mân mê lần từng hạt Mân Côi.

Trong cuốn ”Một đóa hoa dâng Đức Mẹ MARIA” văn sĩ Nino Salvaneschi viết:

Tràng chuỗi Mân Côi bao trùm trái đất trong một đợt sóng lời kinh mang tên và dấu hiệu của Đức Mẹ MARIA. Như vậy, khắp mọi nơi trên thế giới và trong hết mọi ngôn ngữ của vũ trụ đều dâng lên lời kinh Kính Mừng MARIA.

Lời kinh Mân Côi được khiêm tốn đc lên trong các căn nhà ca người nghèo. Tràng chuỗi Mân Côi được lần chung quanh bàn của gia đình. Lời kinh Mân Côi đc bên giưng ngưi đau ốm. Tràng chuỗi Mân Côi của những người bị lưu đày, nhng ngưi hưu dưỡng, những kẻ bị giam cầm và các bệnh nhân.

Lời kinh Mân Côi đọc lên trong các tu viện đ đền bù phạt tạ những thóa mạ cùng xúc phạm đến THIÊN CHÚA và Đức Mẹ MARIA. Lời kinh Mân Côi cầu cho ngưi đi, kẻ ở, cho ngưi đợi chờ và cho kẻ không bao giờ trở lại.

Lời kinh Mân Côi cầu cho ngưi đau khổ, kẻ khóc lóc, người hy vọng và kẻ thất vọng. Lời kinh Mân Côi xin ơn và t ơn. Lời kinh Mân Côi tiễn biệt ngưi ra đi về thế giới bên kia cũng như cu cho các đẳng linh hồn nơi Lửa Luyện Ngục.

Sau cùng, tôi nghĩ đến tất cả những người vừa tắt thở ra trình diện trước tòa Chúa trong tay nắm chặt tràng chuỗi Mân Côi. Chắc chắn THIÊN CHÚA tỏ lòng từ bi nhân hậu xót thương những linh hồn ấy vì họ đã có lòng kính mến Đức Mẹ MARIA.

... Kinh dâng nước Việt Nam cho Đức Mẹ MARIA Vô Nhiễm Nguyên Tội

Lạy Mẹ MARIA Vô Nhiễm Nguyên Tội, chúng con toàn thể giáo hữu Việt Nam hết lòng tin cậy chạy đến cùng Mẹ.
Mẹ là Mẹ THIÊN CHÚA, là Mẹ chúng con, Mẹ là Nữ Vương Toàn Năng, là Đấng bầu cử cho chúng con trước tòa Chúa. Biết bao nhiêu lần, Mẹ đã cứu vãn Giáo Hội, và các dân tộc trong cơn nguy biến.
Chúng con hết lòng thành kính hiến dâng Giáo Hội và tổ quốc Việt Nam cho Trái Tim Vô Nhiễm Nguyên Tội Mẹ. Để thực hành mệnh lệnh của Mẹ, và để nhờ Mẹ che chở phù trì, ngày nay và mãi mãi.
Xin Mẹ gìn giữ Giáo Hội Việt Nam. Xin Mẹ soi sáng hàng Giáo Phẩm, dìu dắt và thánh hóa các Linh Mục. Xin Mẹ giúp sức cho toàn thể giáo dân được trung thành giữ luật Chúa, và sốt sắng làm việc tông đồ. Xin Mẹ nâng đỡ và ủi an những anh chị em của chúng con, đang phải khốn khó vì Đạo Chúa.
Xin Mẹ chúc lành cho tổ quốc Việt Nam. Xin Mẹớng dẫn các nhà lãnh đạo dân tộc, xin Mẹ đem tinh thần Phúc Âm thấm nhuần tất cả các cơ cấu quốc gia, xin Mẹ cho toàn thể dân Việt biết đoàn kết, để cùng nhau xây dựng lại giang sơn.
Nhất là xin Mẹ cứu chúng con thoát nạn Cộng Sản vô thần, để mọi ngưi được sống trong tự do, hòa bình, ngõ hầu Nưc Chúa được mở rộng khắp nơi.
Chúng con nguyện muôn đời ghi nhớ ơn Mẹ, và cùng nhau xây dựng một đền thờ hay một công tác nào khác dâng kính Trái Tim Vô Nhiễm Nguyên Tội Mẹ, đ lưu truyền cho hậu thế ơn che ch đặc biệt của Mẹ.
Lạy Mẹ MARIA Vô Nhiễm Nguyên Tội, chúng con thành khẩn kêu đến Mẹ, vì chúng con biết Mẹ sẽ nhậm lời chúng con. Và mặc dầu mọi nỗi khó khăn hiện tại, chúng con tin chắc Trái Tim Mẹ sẽ thắng. AMEN.

(Evaristo Cardarelli, ”Il Santo Rosario”, Edizioni Cantagalli, Siena 1987, trang 39+34)

Sr. Jean Berchmans Minh Nguyệt



Tác giả bài viết: Radio Vatican